cis_banner_final_en.png
5G tại Ấn Độ: sáu bối cảnh chính sách

13/01/2020


5G tại Ấn Độ: sáu bối cảnh chính sách

Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ trân trọng giới thiệu phần trích “5G tại Ấn Độ: Sáu bối cảnh chính sách” trong nghiên cứu “Cơ sở hạ tầng 5G, lợi thế kinh tế - kỹ thuật của Huawei và vấn đề an ninh quốc gia của Ấn Độ” của tác giả Gautam Chikermane, Phó Giám đốc Quỹ Các nhà quan sát Ấn Độ (ORF), một cơ quan nghiên cứu độc lập, lâu đời và có uy tín hàng đầu của Ấn Độ, cơ quan tham mưu của Chính phủ Ấn Độ. Báo cáo nghiên cứu số 226, do ORF xuất bản tháng 12/2019.


Ấn Độ có nền kinh tế 2,7 nghìn tỷ USD, và hy vọng sẽ trở thành một nền kinh tế trị giá 5 nghìn tỷ USD trong vòng năm năm tới, và 10 nghìn tỷ USD trong vòng 13 năm tới. Ấn Độ giờ đây phải hướng nội và lưu ý trước tiên đến các nhu cầu trong nước. Mối quan tâm hàng đầu trong việc triển khai 5G là an ninh quốc gia, và theo V. Kamakoti, giáo sư tại Học viện Công nghệ Thông tin (IIT) Madras và là thành viên của Hội đồng Tư vấn an ninh quốc gia[1], Ấn Độ không thể nhân nhượng trong vấn đề này. Do đó, Ấn Độ phải đạt được sự cân bằng giữa việc theo kịp công nghệ và hưởng lợi ích của công nghệ, với việc bảo vệ lợi ích quốc gia. Mặc dù hiện tại vẫn chưa có câu trả lời cuối cùng, nhưng sáu bối cảnh sau đây đáng để xem xét và góp phần vào làm sâu sắc hơn những tranh luận liên quan đến xây dựng chính sách của Ấn Độ về công nghệ 5G.
 
  1. Bản địa hóa
 
Cho dù có nhiều lời kêu gọi và ủng hộ chủ nghĩa dân tộc, nhưng trong bối cảnh toàn cầu hóa của thế kỷ XXI, thuật ngữ “bản địa hóa” có thể không ăn nhập. Nhưng riêng trong lĩnh vực an ninh, Ấn Độ không được quên rằng, Ấn Độ đã cung cấp các sản phẩm công nghệ cao bản địa. Từ nghiên cứu vũ trụ thông qua Cơ quan Nghiên cứu không gian của Ấn Độ (ISRO) đến nghiên cứu hạt nhân thông qua Ủy ban Năng lượng nguyên tử, Ấn Độ đã có thể tự phát triển và cung cấp công nghệ cao. Một khi ý chí chính trị đã rõ ràng, việc phát triển các công nghệ viễn thông trong tương lai như 5G hoặc các công nghệ tiên tiến hơn 5G có thể không còn là nhiệm vụ khó khăn như hiện nay. Cần thiết phải phát triển phần cứng và phần mềm dành riêng cho Ấn Độ. Ấn Độ phải biết phát minh ra những thiết bị đã có trên thế giới.
 
Các thử nghiệm đang được tiến hành. Dự án TestBed 5G đang được thực hiện tại IIT Madras và CEWiT với sự hỗ trợ của Bộ Công nghệ thông tin và Truyền thông Ấn Độ. Những dự án này đang kết hợp với các công ty trong ngành công nghệ thông tin để nghiên cứu phát triển một số khái niệm mang tính cách mạng như truyền thông sóng milimet, MIMO (đa đầu ra, đa đầu vào), mạng lưới dày đặc và giải pháp không dây cho thị trường Ấn Độ
[2]. Một dự án thử nghiệm tương tự tại IIT Madras, mang tên “Bản địa hóa 5G TestBed: Xây dựng thủ nghiệm 5G từ đầu tới cuối ở Ấn Độ”, dự kiến sẽ hoàn thành vào tháng 3/2021[3].
 
Bản địa hóa sẽ giúp Ấn Độ tránh bị mắc kẹt giữa một hệ sinh thái chịu ảnh hưởng của Mỹ và một hệ sinh thái do Trung Quốc thiết lập, và cho phép Ấn Độ mua các thiết bị riêng lẻ chứ không cần mua toàn bộ hệ thống. Ấn Độ có thể nhắm đến việc tạo ra một hệ sinh thái mở và không liên kết, như Linux cho viễn thông. Trong địa chính trị của các tiêu chuẩn 5G, Ấn Độ phải đáp ứng các yêu cầu mang bản sắc riêng của mình; chẳng hạn, địa lý Ấn Độ trải dài và rộng với những ngôi làng có ít cơ sở hạ tầng. Các công ty Mỹ và Trung Quốc hiện đáp ứng đủ các tiêu chuẩn vì vậy có khả năng chi phối và ảnh hưởng
[4]. Những yêu cầu về “5G theo từng chuỗi” cần được lắng nghe và đáp ứng. Cùng với việc bản địa hóa, Ấn Độ phải điều chỉnh các tiêu chuẩn 5G toàn cầu để phù hợp với yêu cầu của riêng Ấn Độ. Hơn nữa, trong khi phát triển một hệ thống, Ấn Độ phải tăng mức độ linh hoạt cho hệ thống để có thể sẵn sàng kết hợp những đổi mới sáng tạo hơn nữa trong tương lai.
 
  1. Chính phủ phục vụ mục tiêu kinh doanh
 
Trước đây, Chính phủ Ấn Độ đã có nhiều thất bại trong lĩnh vực kinh doanh: ví dụ, hiệu suất kém của Air India trên tất cả các thông số; các công ty viễn thông BSNL (hoạt động trên toàn Ấn Độ) và MTNL (hoạt động tại 2 thành phố lớn Mumbai và New Delhi) đang rối ren; các ngân hàng khu vực công đang tái cấu trúc rất lãng phí vì thị trường định giá thấp hơn số tiền đầu tư; tại tất cả các doanh nghiệp khu vực công, nhân viên giao dịch trực tiếp với khách hàng có độ tin cậy thấp. Tuy nhiên, việc duy trì bảo mật phải do chính phủ thực hiện và phải được kiểm tra thông qua các góc độ khác nhau.
 
Chính phủ phải suy nghĩ lại về các doanh nghiệp thương mại của Nhà nước, bằng cách sử dụng mô hình Nhà nước đầu tư vốn nhưng không quản lý chuyên môn của doanh nghiệp, tạo ra một số tổ chức giống như ISRO. Một chiến lược khác là phát triển các mô hình kết hợp công tư (PPP), tận dụng năng lực chuyên môn của cả khu vực tư nhân và khu vực công để tạo ra cơ sở hạ tầng 5G. Mặc dù cơ sở hạ tầng này có thể không tiên tiến nhất hoặc không hiệu quả nhất về mặt chi phí, nhưng nó sẽ an toàn nhất và có mức kiểm soát cao nhất. Do Chính phủ từ chối bán hoặc đóng cửa BSNL và MTNL, thay vào đó Chính phủ quyết định hợp nhất hai công ty này, nên nếu giữ nguyên cơ sở vật chất kỹ thuật đã có
[5] thì có thể coi thực thể hợp nhất này như một đơn vị thí điểm để thử nghiệm thiết bị 5G.
 
  1. Chính phủ kiến tạo khả năng
 
Mặc dù việc xây dựng một tổ chức giống ISRO có thể khó khăn, nhưng việc tạo ra một cơ chế cho phép các tổ chức như vậy thì không khó. Ấn Độ phải tạo ra một hệ sinh thái gồm ba phần: chính sách, kiến thứcthực thi. Phần đầu tiên của hệ sinh thái này đòi hỏi Chính phủ phải thích ứng với nhu cầu thay đổi của quốc gia. Phần thứ hai liên quan đến các doanh nghiệp và cá nhân tư nhân, và Chính phủ không nên can thiệp sâu, phải cho phép tồn tại sự linh hoạt hơn trong các phòng thí nghiệm nghiên cứu, nhà máy, và sử dụng cũng như tuyển dụng người lao động. Ngoài ra, nó phải tạo ra các nhóm chính sách liên quan đến sự tự do, chính sách liên quan đến vùng địa lý thông minh, ví dụ như tại các thành phố thông minh có các cơ sở vật chất cho giáo dục và chăm sóc sức khỏe tốt để thu hút nhân tài toàn cầu. Phần cuối cùng là cho phép các trường đại học tự do hơn và đảm bảo thực thi có trách nhiệm hơn trong việc tạo ra sản phẩm cuối cùng hoặc trong các quy trình. Cụ thể là, cung cấp đủ tiền và sự linh hoạt cần thiết để tuyển dụng các cá nhân tài năng làm giảng viên hoặc nhà nghiên cứu, họ có thể đến từ bất cứ đâu và với bất kỳ mức lương nào trong các trường đại học do Chính phủ tài trợ, và tự do tài chính, cũng như tự do xây dựng, thiết kế chương trình học hoặc cấu trúc học phí trong các trường đại học tư.
 
Các viện nghiên cứu, cả công và tư, đã bắt đầu thực hiện mô hình này
[6]. Giữa ba tác nhân, khu vực tư nhân trong vai trò là người điều khiển, các trường đại học với tư cách là nhà sáng tạo và nghiên cứu công nghệ, và Chính phủ là bên kiến tạo, và với các mục tiêu sắc bén, mô hình này có tiềm năng mang lại kết quả tuyệt vời. Cả ba phải làm việc cùng nhau với tinh thần đồng đội, mặc dù mỗi nhóm có các ưu đãi riêng, để đóng góp cho một hệ sinh thái độc lập tập trung vào Ấn Độ.
 
  1. Chủ nghĩa dân tộc trong công nghệ
 
Một trong những lý do Trung Quốc tăng trưởng là do “Chủ nghĩa dân tộc trong công nghệ”, trong đó nước này yêu cầu các công ty nước ngoài phải chuyển giao công nghệ cho Trung Quốc. Trung Quốc đã thực hành chủ nghĩa này một cách có tổ chức. Theo Katherine Koleski và Nargiza Salidjanova, Trung Quốc sử dụng Bộ công cụ chính sách công nghiệp
[7]. Bộ công cụ này bao gồm 10 công cụ chính để kết hợp tăng trưởng kinh tế với kiểm soát chiến lược và khát vọng bá quyền cũng như chủ nghĩa dân tộc. 10 công cụ đó cụ thể là: địa phương hóa mục tiêu, tài trợ của nhà nước, nghiên cứu và phát triển do Chính phủ tài trợ, mua sắm Chính phủ, tạo ra các tiêu chuẩn công nghệ đặc thù của Trung Quốc, các rào cản pháp lý cho các công ty không phải của Trung Quốc, hạn chế đầu tư nước ngoài, tài trợ cho các công ty tư nhân Trung Quốc để mua công nghệ nước ngoài, và gián điệp công nghiệp. Mặc dù Ấn Độ là một nước dân chủ nên khó có thể đề ra và áp dụng định hướng chính sách như vậy, nhưng Ấn Độ cần phải ý thức được sự bất cân xứng trong chính sách giữa hai nước và phải nghiên cứu mô hình của Trung Quốc trước khi đàm phán với Trung Quốc.
 
Nhật Bản đã sử dụng chủ nghĩa công nghệ quân sự trong quá khứ, nhưng giờ đây đã chuyển sang chủ nghĩa công nghệ thương mại. Các chiến lược quân sự và công nghiệp của Nhật Bản đã được xây dựng dựa trên sự hợp nhất của các chính sách công nghiệp, công nghệ và an ninh quốc gia
[8]. Đối với cả Nhật Bản và Trung Quốc, ba trụ cột của chủ nghĩa công nghệ là: bản địa hóa, khuếch tánbồi dưỡng[9]. Cuối cùng, theo “Chính sách của Liên minh Đổi mới”, dường như trong Liên minh châu Âu (EU) cũng hồi sinh chủ nghĩa dân tộc công nghệ, thông qua các chính sách và hành động bảo hộ của EU để hỗ trợ các ngành công nghệ cao[10].
 
Mặt khác, chủ nghĩa dân tộc công nghệ trong thế kỷ XXI có thể không giống như  chủ nghĩa dân tộc trước đây. Mỹ và Trung Quốc đã rơi vào “Bẫy Thucydides” (các cường quốc lâu đời hoặc mới nổi chắc chắn sẽ xung khắc với nhau đến mức xung đột quân sự). Nathan Gardels lập luận rằng, hai cường quốc sẽ “sập bẫy vì chủ nghĩa dân tộc trong công nghệ đang trỗi dậy mạnh mẽ cả ở Trung Quốc và Mỹ”
[11]. Chủ nghĩa dân tộc trong lĩnh vực công nghệ này có khuynh hướng giống như chiến tranh. Nils Gilman lập luận: “Những gì chúng ta đang phải đối mặt không phải là Chiến tranh Lạnh về ý thức hệ, hay thậm chí là chiến tranh thương mại, mà thực tế là một cuộc chiến công nghệ, đó là cuộc chiến giành quyền kiểm soát các tiêu chuẩn công nghệ và các chiến lợi phẩm thương mại đi kèm với nó”[12]. Lập luận này không chỉ đúng trong bối cảnh mối quan hệ Mỹ - Trung Quốc mà còn có ý nghĩa trong bối cảnh mối quan hệ Ấn Độ - Trung Quốc.
 
Nếu một chủ nghĩa dân tộc đang trỗi dậy lấn át chủ nghĩa toàn cầu hóa, thì bản địa hóa rõ ràng là một hướng đi hợp lý. Để đảm bảo cơ sở hạ tầng quan trọng của mình, Ấn Độ phải cố gắng vận động theo hướng này.
 
  1. Không vội vàng
 
Ấn Độ chưa sẵn sàng cho những dịch vụ mà công nghệ 5G có thể mang lại, ví dụ thành phố thông minh và xe ô tô không người lái. Cơ sở hạ tầng vật chất hiện tại của Ấn Độ cũng như phong cách sống và cách thức hoạt động của xã hội Ấn Độ hiện vẫn không có khả năng xử lý các bước đại nhảy vọt về công nghệ và xã hội như vậy. Do đó, Ấn Độ không cần và không nên vội vàng giao 5G cho công dân của mình. Để có kết quả tốt nhất, cuộc cách mạng mang tính vật lý phải đi trước cuộc cách mạng 5G.
 
Hơn nữa, vì các công nghệ mới cần có thời gian để hoàn thiện, Ấn Độ có thể biến điểm yếu rõ ràng thành điểm mạnh. Tham gia cuộc đua 5G muộn hơn có thể đảm bảo rằng, Ấn Độ tham gia cuộc chơi khi công nghệ đã ổn định. Tạm thời, Ấn Độ có thể mong đợi một luật bảo vệ dữ liệu sẽ được đưa ra tại Quốc hội trong phiên họp Ngân sách, như Bộ trưởng Luật Ravi Shankar Prasad đã tuyên bố
[13]. Luật này sẽ quy định rằng, dữ liệu của Ấn Độ phải được địa phương hóa trong biên giới của nó, điều này sẽ ngăn dữ liệu chảy ra phương Tây hoặc sang Trung Quốc (nếu Ấn Độ cho phép Huawei vào).
 
Một phán quyết của Tòa án Tối cao gần đây đã đưa ra quyết định có lợi cho Chính phủ (nhưng bất lợi cho khu vực tư nhân) về điều chỉnh định nghĩa tổng doanh thu
[14]. Phán quyết này đặt khu vực tư nhân dưới áp lực tài chính. Hệ quả là, hai trong số ba tác nhân lớn nhất có thể không sẵn sàng tham gia bỏ thầu để nâng cấp cơ sở hạ tầng để cung cấp 5G. Do đó, trong quá trình tư vấn, việc bán đấu giá phổ 5G có thể bị trì hoãn. Như vậy, mặc dù Ấn Độ có thể tụt hậu vài năm trong việc cung cấp cơ sở hạ tầng 5G, nhưng sẽ vẫn không có tổn thất lớn. Ngược lại, sự chậm trễ sẽ cho phép Ấn Độ có thêm thời gian để phát triển cơ sở hạ tầng cần thiết để sử dụng hiệu quả công nghệ 5G.
 
  1. Chức năng của Huawei
 
Mặc dù có nhiều lo ngại về công ty Huawei, nhưng Huawei vẫn có thể thực hiện được một chức năng quan trọng. Các thiết bị giá rẻ do Huawei cung cấp có thể được sử dụng để kéo mặt bằng giá cả nói chung của các công ty khác xuống. Theo các giám đốc điều hành cấp cao của các công ty viễn thông, nếu không có Huawei, giá khởi điểm tiêu chuẩn cho mua sắm thiết bị trong tương lai từ các nhà cung cấp khác sẽ ở mức cao hơn nhiều. Những công ty khác có thể được chấp nhận vì đảm bảo an ninh, nhưng họ sẽ tạo môi trường kinh doanh ít cạnh tranh hơn. Thiếu cạnh tranh cũng sẽ tạo điều kiện cho sự tự mãn của sản phẩm và sự thống trị về giá cả. Do đó, Huawei có thể được coi là một công ty đưa ra giá tiêu chuẩn cho thị trường và giám sát giá hiệu quả hơn bất kỳ cơ quan quản lý nào trong lĩnh vực thương mại.
                                      Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
(Lược dịch)
Bấm vào đây để đọc bài viết liên quan:

truy cập ngày 26/9/2019.
 “Focus Areas”, Centre of Excellence in Wireless Technology,
truy cập 1/10/2019.
[2]Focus Areas”, Centre of Excellence in Wireless Technology, truy cập ngày 1/10/2019.
[3]Indigenous 5G TestBed: Building an end to end 5G Test Bed in India”, Department of Computer Science & Engineering, Indian Institute of Technology Madras, truy cập ngày 1/10/2019.
[4] Paul Triolo and Kevin Allison, “Eurasia Group White Paper: The Geopolitics of 5G”, Eurasia Group, 15/11/2018, truy cập ngày 25/10/2019.
[5]Union Cabinet approves revival plan of BSNL and MTNL and in-principle merger of the two”, Vụ Báo chí, Chính phủ Ấn Độ, 23/10/2019, truy cập ngày 25/10/2019.
[6]Improving Quality Education”, Vụ Báo chí, Bộ Phát triển nguồn Nhân lực, Chính phủ Ấn Độ, 5/2/2018, truy cập ngày 1/10/2019.
[7] Katherine Koleski và Nargiza Salidjanova, “China’s Technonationalism Toolbox: A Primer”, U.S.-China Economic and Security Review Commission, 28/3/2018, truy cập ngày 1/10/2019.
[8] Richard J. Samuels, “Reinventing Security: Japan since Meiji”, Daedalus 120, no. 4, Searching for Security in a Global Economy (Fall 1991): 47-68, The MIT Press on behalf of American Academy of Arts & Sciences, truy cập ngày 1/10/2019.
[9] Evan A. Feigenbaum, “Soldiers, Weapons and Chinese Development Strategy: The Mao Era Military in China's Economic and Institutional Debate”, The China Quarterly, no. 158 (June 1999): 285-313, Cambridge University Press on behalf of the School of Oriental and African Studies, truy cập ngày 1/10/2019.
[10] Dieter Ernst, “Europe’s Innovation Union - Beyond Techno - Nationalism?” East-West Center Working Papers, no. 132, tháng 8/2012, truy cập ngày 1/10/2019.
[11] Nathan Gardels, “How tech may trip the Thucydides Trap”, The Washington Post, 18/5/2018, truy cập ngày 29/11/2019.
[12] Nils Gilman, “China, Capitalism, and the New Cold War”, The American Interest, 18/11/2019, truy cập 29/11/2019.
[13] Nishant Ketu, “Data protection bill to come to parliament very soon: Prasad”, ANI, 14/10/2019, truy cập ngày 2/11/2019.
cập ngày 2/11/2019.
truy[14] Japnam K. Bindra, “SC backs DoT’s revenue call in ₹92,000 cr blow to telcos”, Livemint, 24/10/2019,
 

Bình luận của bạn