cis_banner_final_en.png
Đạo luật quốc tịch Ấn Độ sửa đổi hỗ trợ các nhóm thiểu số và không chống Hồi giáo

15/01/2020


Đạo luật quốc tịch Ấn Độ sửa đổi hỗ trợ các nhóm thiểu số và không chống Hồi giáo

Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ trân trọng giới thiệu bài bình luận “Đạo luật quốc tịch Ấn Độ sửa đổi hỗ trợ các nhóm thiểu số và không chống Hồi giáo” của tác giả Jainendra Karn, một lãnh đạo cấp cao của Đảng cầm quyền Bharatiya Janta (BJP) Ấn Độ. Bài bình luận đã được xuất bản trên trang web của tổ chức indepthnews, tháng 1/2020. Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả và không phản ánh quan điểm của Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ.


Ấn Độ không ký Công ước tị nạn năm 1951 của Liên hợp quốc. Nếu Ấn Độ trước đây đã ký công ước này, thì Chính phủ Ấn Độ dưới thời Thủ tướng Narendra Modi sẽ giữ lời hứa mà Chính phủ dưới thời Mahatma Gandhi đã thực hiện, sẽ triệt hạ những người sống bất hợp pháp ở Ấn Độ thông qua Đạo luật Quốc tịch sửa đổi (CAA).
 
Tuy nhiên, trên các phương tiện truyền thông Ấn Độ và quốc tế đang có nhiều ý kiến tuyền truyền rằng, Đạo luật Quốc tịch sửa đổi (CAA) là biện pháp lén lút và lừa đảo nhằm tước quyền của người Hồi giáo. Những ý kiến võ đoán này thật đáng kinh ngạc, và cho thấy chúng ta cần có hiểu biết đúng đắn về CAA.

Chúng ta phải hiểu là các đảng chính trị đối lập và các phần tử xấu của xã hội đang công kích Đạo luật Quốc tịch sử đổi. Chúng khơi mào và kích động người dân tham gia các hành vi bạo lực và phá hoại công sản. Sau đó, chúng sẽ có cớ để oán trách chính quyền vì đã không kiểm soát được bạo lực, và ép buộc nền dân chủ lớn nhất thế giới chịu trách nhiệm về những vụ bạo loạn này.
 
Theo Đạo luật Quốc tịch sửa đổi (CAA), những công dân thuộc sáu cộng đồng Ấn Độ giáo, đạo Sikh, Phật giáo, Kỳ Na giáo, Hỏa giáo và Kitô giáo đến từ Pakistan, Bangladesh và Afghanistan trước ngày 31/12/2014 do bị đàn áp tôn giáo, sẽ không bị coi là người nhập cư bất hợp pháp, và sẽ được có quốc tịch Ấn Độ. Như vậy, Chính phủ không cấp quốc tịch cho những người Hồi giáo, với lập luận rằng, cả ba quốc gia láng giềng của Ấn Độ là Pakistan, Bangladesh và Afghanistan, đều là những quốc gia Hồi giáo, nên rất khó có khả năng người Hồi giáo ở đó bị đàn áp tôn giáo đến mức phải tị nạn sang Ấn Độ.
 
CAA không vi phạm Điều 14, 25 và 21 của Hiến pháp Ấn Độ, và Đạo luật này nhằm hỗ trợ cho các nhóm thiểu số và không chống Hồi giáo. Những nhóm được hưởng lợi trực tiếp từ Đạo luật này là những người theo tôn giáo thiểu số từ Pakistan và Bangladesh, chủ yếu họ là những người đẳng cấp thấp (người Dalit).

Như vậy, Đạo luật này đã nêu rõ mục đích rất cụ thể và chỉ áp dụng trong các trường hợp bị đàn áp trong sáu cộng đồng tôn giáo đã nhắc tới từ trước từ Pakistan, Bangladesh và Afghanistan.
 
Điều đáng chú ý là, không giống như Hiến pháp Ấn Độ, Hiến pháp của ba quốc gia  Pakistan, Bangladesh và Afghanistan dựa trên đạo Hồi. Các quốc gia này có hệ thống theo dõi và đàn áp được thể chế hóa để áp dụng lên nhóm thiểu số Ấn Độ giáo, đạo Sikh, Kỳ Na giáo, Phật giáo, Hỏa giáo và Kitô giáo, đặc biệt là cuộc đàn áp đã và đang diễn ra nhiều năm ở Pakistan.

Chúng ta hãy nhớ lại Vụ án Asia Bibi năm 2018 ở Pakistan. Asia Bibi bị kết án tử hình vì tội báng bổ Hồi giáo nhưng đã từ chối lời mời tị nạn của nước Anh giữa những lo ngại về tình trạng bất ổn và các cuộc tấn công. Chúng ta cũng thường xuyên đọc tin tức về việc nhiều phụ nữ theo Ấn Độ giáo và đạo Sikh ở các quốc gia láng giềng của Ấn Độ thường bị bắt cóc, cưỡng hiếp và buộc phải cải sang đạo Hồi.
 
Đạo luật quốc tịch sửa đổi mang lại lợi ích cho người Ấn Độ giáo, đạo Sikh, Kỳ Na giáo, Phật giáo, Hỏa giáo và Kitô giáo từ Pakistan, Bangladesh và Afghanistan, giảm thời gian yêu cầu cư trú từ 11 năm như trước đây xuống còn 5 năm. Và những người thiểu số bị đàn áp có quyền xin cấp quốc tịch theo luật này.

Điều này không có nghĩa là người Hồi giáo từ Pakistan, Bangladesh và Afghanistan không bao giờ có được quốc tịch Ấn Độ. Họ vẫn có thể nộp đơn xin quốc tịch Ấn Độ. Tuy nhiên, họ sẽ phải trải qua quy trình thông thường để có được quyền công dân thông qua các quy tắc nhập tịch, ví dụ phải đủ 11 năm cư trú trở lên, v.v.
 
Chỉ vài ngày trước đây, giữa các cuộc biểu tình phản đối Đạo luật Quốc tịch sửa đổi, Hasina Ben, một phụ nữ Hồi giáo từ Pakistan, đã được cấp quốc tịch Ấn Độ. Sau khi chồng cô chết ở Pakistan, Hasina Ben quyết định trở về Ấn Độ và đã nộp đơn xin quốc tịch Ấn Độ gần hai năm trước.

Tuy nhiên, các trường hợp của người Hồi giáo dòng Shia, Baluchi, Ahmediya ở Pakistan, và dòng Rohingaya ở Myanmar vẫn sẽ được xem xét theo luật hiện hành của Chính phủ Ấn Độ. Quy trình thông thường sẽ được áp dụng đối với những người thuộc các dòng Hồi giáo này và đơn xin nhập tịch sẽ tuân theo luật hiện hành, dựa trên những ưu điểm và nhược điểm của từng hồ sơ.
 
Những người Tamil từ Sri Lanka không được đưa vào đối tượng điều chỉnh của Đạo luật Quốc tịch sửa đổi vì cuộc chiến ở Sri Lanka đã kết thúc được một thập kỷ. Ngoài ra, ở Sri Lanka cũng không có đàn áp tôn giáo. Và sau nhiều thập kỷ nội chiến, người Sri Lanka đã chấm dứt sự thể chế hóa phân biệt đối xử của người Tamil.

Người ta thường hỏi liệu Ấn Độ với tư cách là thành viên có trách nhiệm của Liên hợp quốc không có nghĩa vụ chăm sóc người tị nạn hay không, vì nước này không phải là một bên ký kết Công ước tị nạn Liên hợp quốc 1951? Câu trả lời là Có, Ấn Độ không trốn tránh trách nhiệm.
 
Tuy nhiên, Ấn Độ không có nghĩa vụ phải cấp quốc tịch. Mỗi quốc gia có quy tắc riêng để nhập tịch. Ấn Độ sẽ không từ chối những người tị nạn khác theo luật này. Ấn Độ vẫn đóng vai trò là quốc gia chủ nhà cho những người này theo luật lệ của Liên hợp quốc, với mong muốn ngầm rằng một ngày nào đó họ sẽ trở về quê hương khi điều kiện được cải thiện. Nhưng trong trường hợp sáu nhóm thiểu số tôn giáo nêu trên từ Pakistan, Bangladesh và Afghanistan, Chính phủ Ấn Độ nhận thấy rằng ba quốc gia này có môi trường đàn áp tôn giáo vô cùng khắc nghiệt.

Đạo luật sẽ không được áp dụng cho các khu vực bộ lạc tại Assam, Meghalaya, Mizoram và Tripura vì những nơi này đã được áp dụng Phụ lục (Schedule) thứ sáu của Hiến pháp Ấn Độ, và nằm trong các khu vực có Giấy phép Nội tuyến (ILP), theo Quy chế biên giới phía Đông của Bengal, 1873. Như vậy, hầu như toàn bộ Arunachal Pradesh, Mizoram và Nagaland không thuộc phạm vi của Đạo luật.
 
Đạo luật đáp ứng tâm nguyện của Mahatma Gandhi. Kể từ sau thất bại của Hiệp ước Liaquat-Nehru năm 1950, thì rất nhiều đời Thủ tướng từ Rajendra Prasad, Jawaharlal Nehru, Sardar Patel, Rajiv Gandhi, Manmohan Singh, Ashok Gahlaut, Mamata Banarjee, đến Tarun Gogoi và ngay cả Trung ương Đảng Quốc đại cũng lên tiếng yêu cầu sửa đổi Luật Quốc tịch. Mỗi quốc gia hợp lý đều có luật pháp và quy tắc cấp quốc tịch. Vậy tại sao Ấn Độ không được đưa ra luật và quy tắc riêng?
 
Tại sao lại phải lo sợ và phá hoại Đạo luật một cách có tổ chức, có kế hoạch, cố tình nhân danh Đạo luật Quốc tịch sửa đổi trong khi Đạo luật này không gây ảnh hưởng đến những công dân Ấn Độ hiện nay dưới bất kỳ hình thức nào.
 
Ai có thể nghiêm túc khẳng định rằng, những cuộc bạo loạn theo phong cách “intifada”
[1] này hoàn toàn là tự phát không? Gần như đồng loạt tất cả những hành động bạo lực như ném đá và ẩu đả diễn ra ở tất cả các bang, được vô số phương tiện truyền thông đưa lên những hình ảnh trực quan. Sự kích động này chắc chắn có tổ chức, có sự phối hợp, và trên quy mô lớn hơn nhiều so với những những sự kiện bùng phát đơn lẻ. Những kẻ bạo loạn đã lên kế hoạch hoạch hành động và đang chờ đợi một sự kiện châm ngòi để kích hoạt triển khai kế hoạch. Có rất nhiều dấu hiệu của chiến thuật cắt lát salami. Mô hình hành động quá giống nhau ở các bang, và được tổ chức theo trình tự giống hệt nhau, đầu tiên ở Đông Bắc, sau đó đến Bengal và tiếp theo là Delhi.
 
Đến ngày 23/12/2019, Ấn Độ đã có 25 người đã bị giết và hàng triệu công sản bị phá hủy. Không ai đốt xe của mình để phản đối, những kẻ phá hoại chỉ đốt xe của người khác. Vì vậy chúng ta gọi đó là hành vi phá hoại. Xe buýt bị đốt cháy khi vẫn còn có người bên trong. Sẽ ra sao nếu những kẻ bạo loạn dám đốt cả một chuyến tàu? Hãy để nhân loại đánh giá những kẻ này vì ngay cả tổ chức khủng bố ISIS cũng chưa bao giờ thử làm như vậy.

Có nằm mơ mới nghĩ rằng đây không phải là cú đánh vào đảng cầm quyền. Hay đây là truyện tranh Asterix – Câu chuyện Biệt thự của các vị thần - là một câu chuyện ngây thơ về một tập thể văn hóa đồng nhất chống lại sự thay đổi nhân khẩu học chiến lược của một lực lượng chính trị vô hình.

Cuộc biểu tình phản đối Đạo luật sửa đổi quyền công dân có thể là cuộc biểu tình vô học nhất dưới bất kỳ hình thức nào. Càng tìm hiểu về nó, người ta càng có thể gọi đó là một “cú đánh dập đầu gối” của những kẻ cơ hội hoặc “sự tàn bạo mà kẻ thù muốn thấy”.
 
Nhiều người cũng cho rằng bộ máy chính phủ đưa ra quyết định và việc thực thi sẽ dựa trên phản ứng của xã hội, giống như các quyết định trước đây như rút tiền khỏi lưu thông, thuế GST, và bây giờ với Đạo luật Quốc tịch sửa đổi. Nhưng Ấn Độ là một đất nước rộng lớn. Thủ tướng Narendra Modi tại đã nói trong một bài phát biểu ở New Delhi vào ngày 22/12/2019, xóa tan mọi nghi ngờ và e ngại về Đạo luật Quốc tịch sửa đổi, kêu gọi hòa bình và hòa hợp.
 
Đạo luật Quốc tịch sửa đổi hoàn toàn đồng bộ với các quy tắc đạo đức của hiến pháp thế tục của Ấn Độ, nó không ngăn cản bất kỳ người nào, thuộc tôn giáo nào, từ bất kỳ quốc gia nào đăng ký xin quốc tịch Ấn Độ. Nó không xóa bỏ những cam kết của Ấn Độ đối với các giá trị được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc, cũng như không thay đổi các tiêu chí cấp xét quốc tịch. Đạo luật chỉ đơn thuần cung cấp giải pháp khẩn cấp đặc biệt, trong những trường hợp đặc biệt, và đáp ứng nguyện vọng tìm nơi an cư lạc nghiệp cho các nhóm thiểu số bị đàn áp từ Pakistan, Afghanistan và Bangladesh.
 
Chú thích ảnh: Thủ tướng Narendra Modi phát biểu ngày 22/11/2019 tại New Delhi. (Nguồn ảnh: thehindubusinessline.com)

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ

Nguồn: https://www.indepthnews.info/index.php/the-world/asia-pacific/3200-india-s-citizenship-amendment-act-is-pro-minorities-and-not-anti-muslim

Bấm vào đây để đọc bản tiếng Anh của bài viết này/Click here to read the English version of this article

 

Đọc bài viết liên quan:

- Tổng thống Ấn Độ thông qua Dự thảo Luật Quốc tịch sửa đổi


[1] Phong cách intifada là dùng vật dụng thông thường làm vũ khí tấn công vào đám đông, ví dụ đâm xe vào đoàn người đi bộ - ND

Bình luận của bạn