cis_banner_final_en.png
Đánh giá chương trình Thành phố thông minh ở Delhi, 2015-2019 (Phần 3)

21/01/2020


Đánh giá chương trình Thành phố thông minh ở Delhi, 2015-2019 (Phần 3)

Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ trân trọng giới thiệu bài nghiên cứu “Đánh giá chương trình Thành phố thông minh ở Delhi, Ấn Độ, giai đoạn 2015 – 2019” (Phần 3). Tác giả của nghiên cứu này là Tiến sĩ Rumi Aijaz, nghiên cứu viên cao cấp tại Quỹ Những nhà quan sát (ORF), cơ quan đầu não nghiên cứu và tư vấn chính sách cho Chính phủ Ấn Độ. TS Rumi Aijaz chuyên nghiên cứu về chính sách đô thị. Ông đã đề xuất xây dựng và thực hiện Sáng kiến nghiên cứu chính sách đô thị từ năm 2007 và sáng kiến đã được công nhận và phát triển ở cả Ấn Độ và nước ngoài.


III. Tóm tắt các kết quả chính
Sau đây là tóm tắt những phát hiện mới, quan trọng nhất của công trình nghiên cứu được trình bày trong báo cáo này, liên quan đến tình hình triển khai Sứ mạnh Thành phố thông minh SCM ở Delhi:

 
  • Thay vì toàn bộ thành phố, một khu vực địa lý rất nhỏ của Delhi (Trung tâm Thành phố New Delhi hay gọi tắt là NDCC) rộng 2,2 km vuông, tương đương 550 mẫu Anh (tức là ít hơn một phần trăm diện tích của Delhi) thuộc thẩm quyền của NDMC, đã được chọn để chuyển đổi sang mô hình thành phố thông minh trong khoảng thời gian mười năm (2015-2025). Cách tiếp cận này được gọi là “phát triển dựa trên khu vực”. Một loạt các dự án cơ sở hạ tầng được đề xuất xây dựng và vận hành trong khu vực này.
  • Khu vực NDCC là một trung tâm của các hoạt động văn hóa xã hội và kinh tế, số lượng người đổ về đây, mức độ dễ dàng triển khai thực hiện các dự án trong quá khứ, cũng như các lợi ích có thể dự báo trước, là những lý do dẫn đến việc lựa chọn khu vực này để chuyển đổi mô hình.
  • Các dự án cơ sở hạ tầng được NDMC xác định dựa trên đánh giá các đặc điểm khu vực và tương tác với các bên liên quan; Công ty Dịch vụ tư vấn KPMG Pvt. Ltd. đã hỗ trợ NDMC trong việc chuẩn bị Đề xuất Thành phố thông minh. Một cơ quan đặc biệt (SPV) đã được thành lập để thực hiện Đề xuất Thành phố thông minh và đảm bảo hoàn thành kịp thời các dự án.
  • Các dự án được đề xuất thuộc các lĩnh vực: giao thông và bãi đậu xe, vệ sinh môi trường, y tế, giáo dục, năng lượng, giải trí, quản trị điện tử, chiếu sáng đô thị và nước. NDMC mong muốn đổi mới trong tất cả các lĩnh vực có thể.
  • Một trung tâm chỉ huy và kiểm soát 24/7 đang được thành lập tại Palika Kendra (văn phòng của NDMC) với sự hỗ trợ của công ty L&T để đảm bảo sự phối hợp trong công việc, giám sát thời gian thực của khoảng 30 dịch vụ tiện ích và giải quyết các khiếu nại của người dân. Trung tâm sẽ là đầu mối có dữ liệu và thông tin về các dịch vụ khác nhau.
  • Tổng chi phí vốn của các dự án được đề xuất là 18,97 tỷ INR. Hơn một nửa chi phí sẽ được dành cho sự phát triển của ngành năng lượng. Giao thông và bãi đậu xe, và ngành quản lý nước cũng sẽ nhận được tài trợ đáng kể. NDMC sẽ tài trợ lên tới 32% tổng chi phí. Số tiền còn lại sẽ do các nguồn chính phủ và tư nhân đóng góp.
  • Cổng thông tin điện tử của NDMC thông báo đã có 11 dự án hoàn thiện, và một số dự án đang trong giai đoạn triển khai.
  • Một cuộc điều tra thực nghiệm về năm dự án (cụ thể là Bảo tàng Charkha, Trung tâm tiện nghi công cộng, Bãi đỗ xe cơ giới, Chia sẻ xe đạp công cộng và Bảng thông tin/dịch vụ kỹ thuật số) cho thấy các dự án (i) đang hoạt động và một số vấn đề tồn tại; (ii) Cách tiếp cận hợp tác công ty (PPP) được áp dụng trong việc thiết lập (các) dự án; (iii) các công ty khởi nghiệp được trao cơ hội để giải quyết các nhu cầu chưa được đáp ứng của cộng đồng; và (iv) chương trình này tạo ra lợi ích xã hội và kinh tế.
 
V. Kết luận
Nghiên cứu này cho thấy, khu vực NDCC 2,2 km vuông của Delhi đã bước đầu được chuyển đổi thành một thành phố thông minh; một số dự án đã được thực hiện đang đáp ứng nhu cầu đa dạng của cư dân đô thị. Tuy nhiên, tốc độ chuyển đổi và thực hiện dự án còn chậm. Với tốc độ này, sẽ mất vài năm nữa để đạt được mục tiêu biến Delhi thành một thành phố thông minh.

Báo cáo đánh giá các dự án và các tính năng “thông minh” của dự án cũng đặt ra câu hỏi về hiệu quả và sự phù hợp của các dự án đối với mục tiêu bao trùm của SCM. Một đánh giá chi tiết của năm dự án được trình bày trong báo cáo này cho thấy rằng, các cơ sở hạ tầng “thông minh” thường thiếu một số yếu tố về mặt thực thi và bảo trì. Do đó, trong khi Bảo tàng Charkha giúp xây dựng bản sắc văn hóa, thì việc đầu tư vào trung tâm đào tạo trực thuộc Bảo tàng lại là một vấn đề đáng quan tâm. Do người dân ít có hứng thú tìm hiểu nghệ thuật kéo sợi, trung tâm đào tạo nói chung vẫn đóng cửa.
 
Tương tự, PAC cung cấp các dịch vụ cơ bản, hữu ích, nhưng một số trong số đó, như là dịch vụ tại Mandi House, đã được xây dựng tại các địa điểm không phù hợp. Được xây dựng tại các điểm như giữa lối đi bộ, các trung tâm này gây bất tiện cho người đi bộ và buộc họ phải đi bộ xuống lòng đường, tạo ra nguy cơ tai nạn. Những can thiệp sử dụng đất như vậy nên được thực hiện với sự tư vấn của các nhà quy hoạch đô thị chuyên nghiệp. Ngoài ra, cần chú ý nhiều hơn đến việc duy trì các trung tâm PAC vì chúng sẽ nhanh chóng xuống cấp theo thời gian.
Các cơ sở xe đạp thông minh và xe đạp điện cũng thể hiện sự bất cập trong việc thực hiện. Trong khi đã có nhiều cơ sở hạ tầng để đưa xe đạp vào sử dụng thì khu vực NDCC vẫn chưa sẵn sàng triển khai những dự án này. Theo tìm hiểu của tác giả, làn đường dành riêng cho xe đạp vẫn chưa được thiết kế và xây dựng trong khu vực này. Do đó, xe đạp vẫn đang phải dùng chung đường với xe cơ giới di chuyển nhanh, dẫn đến nguy cơ tai nạn nghiêm trọng. Hơn nữa, thành phố vẫn chưa xây dựng hệ thống trạm đỗ xe đạp phù hợp, chưa cho phép người sử dụng thuê một chiếc xe đạp từ một trạm và trả lại xe ở một trạm khác. Hệ thống một số trạm hiện nay có quy mô rất nhỏ và không được lên kế hoạch hiệu quả. Vì những lý do này, sáng kiến xe đạp công cộng không có nhiều người tham gia và có khả năng tình trạng của những chiếc xe đạp không được sử dụng sẽ xuống cấp nhanh trong tương lai gần.
 
Ngoài ra, các dự án thành phố thông minh được khởi xướng tại Delhi không phải lúc nào cũng giải quyết được các vấn đề chính trong khu vực và khó nhân rộng ra khu vực rộng hơn. Dự án bãi đậu xe thông minh giải quyết yêu cầu cấp về chỗ đỗ xe, với những quy định tốt và thuận tiện. Tuy nhiên, sự tồn tại của các bãi đỗ xe trên đường khắp Connaught Place, dẫn đến việc chương trình Sứ mạng Thành phố thông minh nâng cấp những bãi đỗ xe này là một giải pháp dễ làm hơn là một giải pháp bền vững; do đó, đây không phải là một ví dụ thành công điển hình của sáng kiến “thông minh”. Quá nhiều xe đỗ phá hỏng cảnh đẹp của Connaught Place, ảnh hưởng đến giao thông trong khu vực trung tâm thành phố, và khí thải từ các phương tiện dẫn đến suy giảm chất lượng không khí. Nhiều thành phố trên thế giới đã cấm xe hơi trong các khu phố trung tâm nhưng Chính quyền Delhi chưa làm việc này.
 
Các bảng thông tin và dịch vụ kỹ thuật số được cài đặt trong vòng trung tâm của Connaught Place cũng trở nên khá phổ biến và số người sử dụng các dịch vụ thông tin trong các bảng này đang tăng lên từng ngày. Nhưng từ đó cũng nảy sinh nhiều vấn đề đáng chú ý khác, gây rắc rối cho khu vực CP, như: sự mất vệ sinh ở vòng trung tâm và lối đi ra bên ngoài khu vực CP; điều kiện thiếu vệ sinh ở Palika Bazar, một khu chợ ngầm đông đúc, đã xuống cấp theo thời gian; người bán hàng rong chiếm nhiều lối đi bộ; người đi xe máy không đi đúng làn; mức độ ô nhiễm không khí và tiếng ồn rất cao; nhiều lối đi bộ xuống cấp; nhiều khu vực chưa được chiếu sáng đủ vào ban đêm; thoát nước kém dẫn đến ngập úng trong mùa mưa; một số lượng lớn người ăn xin và vô gia cư sống trên đường phố và gần các địa điểm tôn giáo; và nhiều trẻ em từ các gia đình nghèo nghiện ma túy. Những vấn đề này cho thấy rằng, xã hội chưa phát triển toàn diện và chưa chú trọng tới các nhóm người nghèo trong xã hội. Khi Sứ mạng Thành phố thông minh bước vào giai đoạn hai từ năm 2020 (Smart City Mission 2.0), cần phải có kế hoạch và chiến lược để giải quyết toàn diện những vấn đề phổ biến này.
 
Kết luận, NDMC và SPV chịu trách nhiệm chuyển đổi NDCC thành một khu vực thông minh phải nỗ lực hơn nữa, mở rộng phạm vi công việc hơn nữa để đạt được mục tiêu này. Kết quả cuối cùng của chương trình đầy tham vọng này là không chỉ thực hiện một vài dự án dựa trên công nghệ, mà còn phát triển toàn diện. Hơn nữa, phần lớn của Delhi bên ngoài khu vực NDCC, thuộc thẩm quyền của ba cơ quan quản lý Thành phố Delhi, nơi vẫn có chất lượng cuộc sống kém và mức độ phát triển thấp. Chỉ đến khi nào các giải pháp thông minh cũng được áp dụng đồng bộ cho những khu vực như vậy thì Delhi mới có thể thực sự được coi là một thành phố thông minh.


Bấm vào đây để đọc phần 1
Bấm vào đây để đọc phần 2

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ

Bình luận của bạn