cis_banner_final_en.png
COVID-19: hồi chuông cảnh tỉnh về vấn đề bảo trợ xã hội ở đô thị Ấn Độ

22/03/2020


COVID-19: hồi chuông cảnh tỉnh về vấn đề bảo trợ xã hội ở đô thị Ấn Độ

Nếu chính quyền có chiến lược phúc lợi xã hội cho đô thị, người lao động bị ảnh hưởng bởi cú sốc do vi rút corona gây ra sẽ được bảo trợ. Thật không may, cho đến nay vẫn không có biện pháp bảo vệ nào được đưa ra. Bài phân tích của tác giả Annapurna Mitra, nghiên cứu viên quỹ ORF. Bà hiện điều hành sáng kiến Chuyển đổi Xanh của Trung tâm Ngoại giao Kinh tế mới, thuộc quỹ ORF.


Đại dịch Covid-19 đang làm lộ ra những tác động tiêu cực đối với nền kinh tế, với sự gián đoạn chuỗi cung ứng, thị trường tài chính sụp đổ và làm suy giảm sức mua của thị trường tài chính. Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) đã hạ mức dự báo tăng trưởng toàn cầu năm 2020 xuống còn 2,4% (từ mức 2,9% trước đó), đồng thời cảnh báo rằng, nếu đại dịch lan rộng trên toàn cầu, tốc độ tăng trưởng có thể giảm xuống còn 1,5%. Bloomberg ước tính rằng, loại vi rút này có thể khiến nền kinh tế toàn cầu mất 2,7 triệu USD, tương đương với GDP của Ấn Độ.
 
Mặc dù vi rút corona mới chưa lây nhiễm cho phần lớn dân số Ấn Độ, nhưng một số biện pháp đã được thực hiện trên khắp các thành phố Ấn Độ để ngăn chặn sự lây lan của đại dịch. Các biện pháp này bao gồm: các chính sách làm việc từ xa áp dụng trong khối doanh nghiệp, đóng cửa trường học, đóng cửa trung tâm thương mại, nhà hàng, phòng tập thể dục, và rạp chiếu phim, hủy bỏ các sự kiện lớn. Hạn chế đi lại đã làm giảm lưu lượng khách du lịch, với lượng khách du lịch trong và ngoài nước giảm lần lượt 67% và 40% trong quý 1, từ tháng 1 đến tháng 3/2020.
 
Trên khắp thế giới, những biện pháp giữ khoảng cách xã hội và hạn chế đi lại đã ảnh hưởng đến hoạt động kinh tế. Theo khảo sát của Diễn đàn Kinh tế Thế giới của các nhà kinh tế hàng đầu, điều này có thể dẫn đến suy thoái kinh tế toàn cầu. Điều này đã có thể quan sát thấy ở Trung Quốc, nơi cuộc khủng hoảng bắt nguồn, và nơi các biện pháp phong tỏa nghiêm khắc đã diễn ra trong một vài tháng. Trong tháng 1 và tháng 2/2020, các hợp đồng đầu tư cố định ký giảm 24,5%, doanh số bán lẻ giảm 20,5%, và sản lượng công nghiệp giảm 13,5%. Ước tính của Dan Wang thuộc Đơn vị Tình báo Kinh tế cho thấy, dịch bệnh có thể khiến 9 triệu người ở các thành phố Trung Quốc bị mất việc làm trong năm 2020 và tiền lương của người lao động sẽ giảm 30-50%.
 
Hầu hết các quốc gia đã thực hiện biện pháp giữ khoảng cách xã hội, và đưa ra các chính sách để bảo vệ sinh kế của người lao động, cũng như hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ. Những chính sách này bao gồm:
 
1. Trợ cấp tiền lương cho những người đã nghỉ phép để chăm sóc trẻ em do các trường học bị đóng cửa (Pháp, Nhật Bản và Hàn Quốc)
[1].
2. Chuyển tiền mặt cho các nhóm dễ bị tổn thương (Trung Quốc và Ý)
3. Giảm thuế cho người dân và doanh nghiệp (Trung Quốc, Hàn Quốc, Ý, Đức, Việt Nam, Mỹ và Iran)
[2].
4. Trợ cấp cho các công ty có người lao động nghỉ ốm có lương (Anh)
[3]. Điều này cho phép tạo ra một dòng tiền tạm thời cho người dân và các công ty bị ảnh hưởng và có thể được gỡ bỏ khi không còn tình trạng khẩn cấp.
 
Tuy nhiên, ở Ấn Độ, số lượng lớn lao động phi chính thức sẽ khiến các chính sách mục tiêu như vậy không thể đạt được. Khảo sát lực lượng lao động định kỳ gần đây nhất (2017-2018) cho thấy, chỉ có 47% lao động thành thị có việc làm thường xuyên, và được trả lương. Ngay cả trong số những người lao động làm việc chính thức, hơn 70% không có hợp đồng, 54% không được nghỉ ốm, và 49% không có bất kỳ hình thức trợ cấp an sinh xã hội nào. 53% còn lại, những người làm việc trong khu vực phi chính thức, thậm chí còn ít được tiếp cận với bảo trợ xã hội. Những người lao động này: tài xế taxi, người bán hàng rong, chủ doanh nghiệp nhỏ, hướng dẫn viên du lịch, nhân viên nhà hàng, v.v., sẽ bị ảnh hưởng nặng nề nhất khi nhu cầu dịch vụ của họ giảm. Cũng không có biện pháp gì để hỗ trợ nếu họ bị cách ly hoặc nghỉ việc khi bị bệnh.
 
Ấn Độ đã đạt được những bước tiến lớn trong việc xóa đói giảm nghèo, và cũng đã thiết lập các mạng lưới an sinh xã hội cho người nghèo, đảm bảo khả năng tiếp cận việc làm (MNREGA), dinh dưỡng (PDS), dịch vụ y tế (PM-JAY) và thậm chí cả thu nhập cơ bản (PM- KISAN). Tuy nhiên, các chương trình này chủ yếu nhắm vào người nghèo ở nông thôn, và tập trung vào việc đảm bảo họ có thể sinh tồn.
 
Những biện pháp trên đang bỏ qua dân số đô thị đang tăng nhanh (khoảng 2,3% hàng năm), trong năm 2018 chiếm khoảng 34% dân số
[4]. Dữ liệu từ Ngân hàng Thế giới cho thấy, tỷ lệ nghèo là 14% ở đô thị Ấn Độ, và thậm chí thấp hơn, khoảng 6% ở các thành phố lớn (so với 25% ở nông thôn Ấn Độ)[5]. Tuy nhiên, khi nghèo đói đã giảm, tỷ lệ dân số dễ bị rơi vào tình trạng nghèo đói đã tăng lên, và khoảng 40%[6], tập trung chủ yếu ở các thành phố. Đây thường là những người lao động phi chính thức có thu nhập không cố định, và những cú sốc định kỳ có thể dễ dàng dẫn đến họ trượt xuống dưới mức nghèo khổ.
 
Tuy Chính phủ Ấn Độ nhận thức được sự thiếu bảo trợ xã hội đối với khu vực phi chính thức, các biện pháp vẫn chưa được thực hiện thành công. Biện pháp chính tập trung vào việc cung cấp lương hưu cho người lao động phi chính thức, nhưng hầu hết người lao động nhóm này chọn không tham gia
[7]. Pradhan Mantri Shram Yogi Maan-dhan (PM-SYM), một chế độ lương hưu khác cho người lao động phi chính thức đã được công bố trong bản ngân sách, vào tháng 7/2019. Dữ liệu trên trang web của họ cho thấy, chỉ có 4,3 triệu công nhân đã đăng ký, tương đương với khoảng 1% lực lượng lao động không chính thức. Dự thảo Bộ luật An sinh xã hội (2019) đã được giới trình lên quốc hội vào tháng 12/2019. Dự thảo tuyên bố rằng: “Chính quyền Trung ương hoặc từng bang có thể thông báo các chương trình cụ thể cho những người lao động trong các ngành không chính thức, lao động dựa trên các nền tảng công nghệ, lao động không có tổ chức cố định, để mang tới cho người lao động nhiều lợi ích, chẳng hạn như: bảo hiểm nhân thọ và khuyết tật”, nhưng ngoài ra dự thảo không cung cấp thêm chi tiết. Cơ quan phụ trách phát triển Ấn Độ, Niti Aayog, trong báo cáo thường niên được phát hành vào tháng 12/2019, tuyên bố rằng, họ đang nỗ lực phát triển một chương trình bảo hiểm y tế để chi trả cho những người “không nghèo và thường được gọi là tầng lớp sống ở cận trên mức nghèo khổ”. Phân khúc dân số này, mặc dù có khả năng đóng góp tài chính, vẫn có xu hướng phải chi tiêu nhiều cho y tế, về cơ bản việc này có thể đẩy họ xuống dưới mức nghèo khổ. Một phần lớn trong số những người ở tầng lớp “bấp bênh trước ngưỡng nghèo đói này” tham gia vào khu vực việc làm phi chính thức và chủ yếu có tại các khu vực đô thị.
 
Nếu chính quyền có chiến lược phúc lợi xã hội cho đô thị, người lao động bị ảnh hưởng bởi cú sốc do vi rút corona gây ra sẽ được bảo trợ. Thật không may, cho đến nay vẫn không có biện pháp bảo vệ nào được đưa ra. Cuộc khủng hoảng hiện nay sẽ đóng vai trò như một hồi chuông cảnh tỉnh: khi các thành phố tiếp tục phát triển, chính phủ sẽ cần chuyển trọng tâm từ giảm nghèo sang các chiến lược phòng ngừa, hỗ trợ người dân quản lý rủi ro. Biện pháp này đòi hỏi tài chính bao trùm, tiếp cận bảo hiểm xã hội và lương hưu, và bảo hiểm y tế được cải thiện. Với tính chất di động của dân cư thành thị, cần có phương pháp xác định người thụ hưởng một cách phức tạp hơn, và các lợi ích sẽ phải được tiếp tục thụ hưởng nếu người lao động di chuyển đến những nơi khác trên toàn quốc. Ấn Độ hiện nay còn thiếu sự chuẩn bị, điều đó nhấn mạnh tính cấp bách của việc hiện đại hóa mạng lưới an toàn xã hội Ấn Độ để đáp ứng nhu cầu của lực lượng lao động đang thay đổi, và đối phó với những rủi ro phát sinh khi quá trình này bị trì hoãn.

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
 
Nguồn: https://www.orfonline.org/expert-speak/covid19-wake-up-call-urban-social-protection-india-63545/

[4] Chỉ số Phát triển Thế giới/World Development Indicators.
[5] Pathways to Reducing Poverty and Sharing Prosperity in India: Lessons from the Last Two Decades; World Bank 2016.
[6] Ngân hàng Thế giới định nghĩa các hộ gia đình dễ bị rơi vào tình trạng nghèo đói là những người không nghèo, nhưng chi tiêu hàng tháng trên đầu người thấp hơn hai lần mức nghèo (Strengthening urban safety nets in India, World Bank 2016).

Bấm vào đây để đọc bản tiếng Anh của bài viết này/Click here to read the English version of this article



TỔNG HỢP NHỮNG TIN BÀI VỀ DỊCH COVID-19 XUẤT BẢN TRÊN WEBSITE TTNCAD từ 1/3 đến 22/3/2020

Bình luận của bạn