cis_banner_final_en.png
Những ngộ nhận dẫn đến phân biệt đối xử với người Ấn Độ

23/03/2020


Những ngộ nhận dẫn đến phân biệt đối xử với người Ấn Độ

“Hình ảnh người Ấn Độ xấu xí liệu có đúng?” là một góc nhìn của tác giả Shastri Ramachandaran, một nhà báo kỳ cựu chuyên về chủ đề đối ngoại và địa chính trị. Trong bài này, tác giả phân tích hình ảnh khách du lịch người Ấn Độ trong con mắt người nước ngoài. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả và không thể hiện quan điểm của Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ.


Các khách sạn và khu nghỉ dưỡng ở Đông Á, đặc biệt là ở Singapore, Malaysia, Thái Lan và Việt Nam, có một cử chỉ khiếm nhã là không để khách rời đi cho đến khi căn phòng đã được kiểm tra đồ dùng. Rất nhiều khách sạn ở châu Âu cũng hành xử giống như ở Đông Á, đặc biệt là khi khách thuê phòng là người Ấn Độ. Ở nhiều vùng của châu Âu, có những khách sạn làm nản lòng người Ấn Độ, và nhiều khách sạn xếp khách Ấn Độ ra một khu vực tách biệt.
 
Trong thời đại mà tất cả mọi thứ của người Mỹ đều được khao khát, việc trở thành công dân Mỹ là điều tối thượng, được chụp chiếc mũ “Người Ấn Độ xấu xí” theo như quan niệm văn hóa “Người Mỹ xấu xỉ” lại có thể được hàng triệu người Ấn Độ đồng lòng chấp nhận.
 
Câu hỏi đặt ra ở đây là, liệu có phải “người Ấn Độ xấu xí” thật hay không, và nếu vậy, anh ta là ai? Có phải anh ta là du khách Ấn Độ, giống như người Mỹ xấu xí, bị coi là ngu dốt, vô tâm, kiêu ngạo, ồn ào và hay chộp giật? Có phải anh ta là quan chức Ấn Độ - nóng nảy, vô cảm và gia trưởng - vênh váo với những người láng giềng và cư xử áp đặt với những người hàng xóm yếu thế hơn? Hoặc, anh ta là doanh nhân tai to mặt lớn bước vào khoang hạng nhất của một chuyến bay hoặc một khách sạn trong khi nói chuyện ồn ào trên điện thoại, lóng lánh các phụ kiện mang nhãn hiệu đắt tiền nhưng thiếu thẩm mỹ?
 
Đối với nhiều người, người Ấn Độ xấu xí sẽ là quan chức Ấn Độ tới Kathmandu một ngày trước khi Nepal chuẩn bị ban hành Hiến pháp, để yêu cầu Nepal phải hoãn lại cho đến khi nước này đưa vào Hiến pháp những thay đổi theo ý muốn của New Delhi. Tương tự, người Ấn Độ xấu xí sẽ là đoàn làm phim truyền hình Ấn Độ đổ bộ vào Nepal sau trận động đất, và nghĩ rằng đất nước và người dân Nepal nợ họ trước các hoạt động cứu hộ và cứu nạn. Những người này đã bị Chính quyền Nepal yếu cầu rời đi ngay sau đó. Tương tự, Lực lượng gìn giữ hòa bình Ấn Độ (IPKF) đã có một số ví dụ về “người Ấn Độ xấu xí” ở Sri Lanka. Người Ấn Độ coi thường những người ở các quốc gia láng giềng nhỏ bé hơn, hoặc tự coi Ấn Độ là trung tâm, là đại diện của Nam Á, và họ thường cư xử như “người Mỹ xấu xí” cư xử ở các nước “sân sau”, hoặc Cuba trước cách mạng. Chắc chắn những người này xứng đáng được xếp vào nhóm “người Ấn Độ xấu xí”. 
 
Nhưng theo tôi, không có gì là xấu khi khách du lịch Ấn Độ đóng gói mang về những vật dụng vệ sinh và những thứ từ phòng khách sạn của anh ta; hoặc lấy đi các vật dụng của dao kéo, chai rượu nhỏ và bộ dụng cụ vệ sinh từ một chuyến bay. Điều này đột nhiên trở thành một vấn đề lớn sau khi một đoạn video về các vật dụng trong phòng khách sạn được lấy từ một chiếc túi du lịch đã bị lan truyền trên mạng xã hội. Trong trường hợp này, những người quay phim và những người cho phép quay đoạn hình ảnh lục lọi chiếc túi đã cố tình làm nhục người khách du lịch khi họ đang ở quầy trả phòng, và tạo ra hình ảnh xấu về du khách Ấn Độ.

Khách sạn có quyền thu hồi những gì khách du lịch không được phép lấy đi từ các phòng. Nhưng ai cho họ quyền quay phim và công khai làm nhục khách thông qua video được cả thế giới nhìn thấy? Rốt cuộc, nhiều khách du lịch thường bị nhân viên của khách sạn quấy rối tình dục và đôi khi thậm chí bị tấn công tình dục, nhưng thường thì các khách sạn này được chính quyền và giới truyền thông áp dụng luật không công khai danh tính. Tương tự như vậy, khách sạn có quyền thu hồi những thứ không nên lấy ra khỏi phòng, nhưng họ không có quyền làm nhục và làm tổn hại danh tiếng của những người liên quan. Rốt cuộc, khách thuê phòng không phải là tội phạm.

Trong thực tế, những người bị chế giễu công khai trong video này xứng đáng với sự cảm thông của chúng ta.

Chính lòng tự trọng thấp của một số người Ấn Độ khiến họ cho rằng, chỉ người Ấn Độ mới có cách hành xử như vậy. Theo như tôi đã thấy, người Ấn Độ làm điều đó nhiều như những người ở quốc gia khác, thậm chí có lẽ còn ít hơn người ở quốc gia khác, nhưng những người khách “da trắng” lại không bị đưa ra để bình phẩm như những người da nâu và người da đen. Định kiến về chủng tộc đang bị áp dụng bởi chính người Ấn Độ tại các điểm nhập cảnh như sân bay, hải quan và an ninh, chứ không chỉ ở các khách sạn, nhà hàng và điểm du lịch ở nước ngoài. Đây chỉ là một phần lý do cho nhận thức và hành động thiên vị này. Có những nguyên nhân phức tạp và nhiều yếu tố văn hóa khác. Và những nhà hoạch định chính sách cũng như các bên thực thi chính sách cũng phải chịu một phần trách nhiệm trong cách cư xử đầy định kiến này.

Các khách sạn và khu nghỉ dưỡng ở Đông Á, đặc biệt là ở Singapore, Malaysia, Thái Lan và Việt Nam, có một cử chỉ khiếm nhã là không để khách rời đi cho đến khi căn phòng đã được kiểm tra đồ dùng. Trong một khách sạn ở Malaysia, khi tôi hỏi lý do, khách sạn trả lời là vì: “người Ấn Độ đã lấy đi mọi thứ”. Tôi hỏi lại: “Vậy tại sao các anh giữ lại để kiểm tra túi của cả những người phương Tây?” Các nhân viên chỉ mỉm cười không trả lời. Điều này đã xảy ra trong một chuyến du lịch trọn gói (FAM), để quảng bá cho khách sạn này. Đó là chuyến FAM đầu tiên và cũng là cuối cùng của tôi. Trong một chuyến đi khác, tôi được yêu cầu trả tiền cho một dải nhựa “Xin miễn làm phiền” treo cửa bị gãy. Tôi chưa thấy tấm nhựa này, nhưng nhân viên khách sạn tranh luận “tấm này treo ở cửa phòng anh”. Trong một chuyến thăm Việt Nam, một du khách đã phải trả tiền cho một tấm kính trên mặt bàn bị vỡ.   

Khi tới những khách sạn ở Châu Âu, Mỹ, Trung Quốc và Trung Á, tôi chưa bao giờ có những trải nghiệm như ở Đông Á. Họ chỉ hỏi tôi có sử dụng đồ trong quầy bar nhỏ trong phòng hay không, nhưng thực sự họ không bao giờ giữ tôi lại để kiểm tra xem tôi nói có đúng hay không, như cách hành xử của khách sạn ở Đông Á. Tuy nhiên, mọi người nói với tôi rằng, rất nhiều khách sạn ở châu Âu cũng hành xử giống như ở Đông Á, đặc biệt là đối với khách Ấn Độ. Ở nhiều vùng của châu Âu, có những khách sạn làm nản lòng người Ấn Độ, và nhiều khách sạn xếp khách Ấn Độ ra một khu vực tách biệt.

Thông thường khách Ấn Độ, giống như những khách du lịch khác, không biết những gì có thể được cầm đi và những gì không được mang đi. Tôi đã hỏi các khách sạn ở Trung Quốc và Châu Âu về cách họ đối phó với thực trạng này. Sau tất cả, mọi du khách đều không đáng bị đối xử như kẻ trộm (như ở Đông Á). Những khách sạn lớn hơn và có dịch vụ tốt hơn đã gắn thẻ giá trên các đồ vật trong phòng và dán nhãn “miễn phí” lên các vật phẩm khách được phép mang đi. Các khách sạn khác đưa ra một danh sách đồ vật trong phòng với giá đi kèm, bao gồm kính và máy sấy tóc. Cách làm này có tốt không? Có. Một nhân viên trong khách sạn Trung Quốc nơi tôi ở đã cho rằng cách làm như vậy là chuẩn mực. Ở Bắc Âu, một vài khách sạn có tiếng trưng bày các vật phẩm trong phòng với thông báo là “Nếu bạn muốn mua những vật phẩm này, hãy liên hệ với lễ tân”. 

Trong nhiều chuyến đi khác, tôi thấy những hành khách hạng phổ thông kinh tế nhặt túi chăn gối hoặc bộ dụng cụ vệ sinh bị bỏ lại trong khoang thương gia. Phi hành đoàn gật đầu (được) khi họ bắt gặp một người làm việc đó. Hầu hết những người nhặt đồ là thanh niên và da trắng. Khi một phụ nữ Ấn Độ lớn tuổi nhặt một chiếc túi, thì tiếp viên lại nói “Không”. Cảm thấy bất công, tôi nhặt hai cái túi từ hai chỗ ngồi khác nhau. Nhíu mày, tiếp viên nói: “Ông có thể lấy một tui”. Mỉm cười, tôi trả lời: “Một túi cho tôi, một túi là dành cho người phụ nữ mà cô vừa hắt hủi”. Cô ta chỉ có thể nhăn nhó quay đi.

Các hãng hàng không không cung cấp chai rượu vang nhỏ và rượu mạnh trong khoang phổ thông vì có quá nhiều hành khách. Nhưng, những khách đi hạng thương gia và hạng nhất có cần những đồ uống miễn phí này không?

Thế hệ những khách du lịch muốn mang về những đồ dùng miễn phí của các khách sạn và các hãng hàng không như một món quà lưu niệm khi đi du lịch đã dần biến mất. Khách du lịch thế hệ thiên niên kỷ ngày nay không còn là “người Ấn Độ xấu xí”, nhất là khi ra nước ngoài.  

Họ đi du lịch không phải để nhặt đồ, mà để thu thập trải nghiệm và ghi lại những khoảnh khắc trong chiếc máy ảnh của họ. Những dòng du khách mới là những người tìm kiếm, những người thám hiểm và khám phá. Ước tính 60% những người thuộc thế hệ thiên niên kỷ Ấn Độ đi nghỉ lễ hai đến năm lần trong một năm để có những trải nghiệm làm phong phú cho cuộc đời họ. Họ đi du lịch nhiều và xa, và không nhất thiết phải tiết kiệm tiền. Mặc dù họ có thể đủ khả năng cho các khách sạn sang trọng, nhưng họ thích phân khúc khách sạn trung bình chỉ cần có giường và bữa sáng. Điểm dừng chân của họ giống trạm nghỉ tạm dừng để nạp lại năng lượng trước khi tiếp tục hành trình, điểm dừng chân không phải là đích đến. Hầu hết, tôi đã thấy, họ nhặt và bỏ vào túi một số trái cây còn lại từ bữa sáng tự chọn.

Họ không khác nhau khi họ đi công tác. Họ đi du lịch nhẹ và không thích mang nhiều đồ đạc. Một ngày khác, trong một chuyến đi Delhi - Chandigarh Shatabdi, tôi gặp một nhóm nhân viên trẻ tuổi đi tham gia một khóa tập huấn. Trưởng nhóm tổ chức nhiều cuộc thảo luận về đạo đức và nguyên tắc kinh doanh suốt dọc đường đi. Khi đến Chandigarh, anh nói với nhân viên: “Không được bỏ lại những chai nước hoặc gói đồ ăn thừa. Chúng tôi đã trả tiền cho thức ăn và nước uống. Hãy cầm theo”. Những nhân viên nhìn xung quanh một cách ngượng ngùng vì bị phát hiện lãng phí. Nhưng là những nhân viên chăm chỉ, đã nghe theo lời dặn.

Ở nước ngoài thường có nhiều câu chuyện li kỳ, đầy định kiến về khách du lịch Ấn Độ, khiến chúng ta tự hỏi rằng, liệu chúng ta có giống như vậy không. Nhưng chúng ta có thể nói rằng, không còn thấy hình ảnh “người Ấn Độ xấu xí” ở nước ngoài nữa. Nhưng liệu “người Ấn Độ xấu xí” có đang ở trong nước, ngay bên cạnh bạn?

Nguồn: https://www.tribuneindia.com/news/archive/features/myth-of-the-ugly-indian-814942

 

Bình luận của bạn