cis_banner_final_en.png
Tránh xung đột với Ấn Độ

26/11/2021


Tránh xung đột với Ấn Độ


Sau khi Mỹ rút khỏi Afghanistan, một trong những lời chỉ trích gay gắt nhất về uy tín của Mỹ - đáng ngạc nhiên là - đến từ Ấn Độ. Một nhà bình luận nổi tiếng cho rằng, phần cuối của “Hòa bình kiểu Mỹ” (Pax Americana), và một người khác lập luận rằng, chiến thắng của Taliban tạo nên “bước lùi quan trọng đầu tiên” trong “dự án Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương” của Mỹ. Các chiến lược gia Ấn Độ này coi sự chấm dứt của Mỹ ở Afghanistan là một dấu hiệu của sự không đáng tin cậy. Không có quân đội Mỹ trên thực địa, New Delhi sẽ gặp thách thức trong việc cạnh tranh với một chính phủ Taliban nghiêng về Pakistan và Trung Quốc. Afghanistan trong lịch sử là nơi trú ẩn an toàn cho các tổ chức khủng bố nhắm vào Ấn Độ, và New Delhi coi sự phát triển của Taliban là mối đe dọa trực tiếp đối với các lợi ích an ninh của nước này. Tuy nhiên, những tiếng nói nổi bật khác của Ấn Độ lại có quan điểm khác về ý nghĩa của việc Mỹ rút quân. Ông C. Raja Mohan, một học giả có ảnh hưởng về Ấn Độ, tin rằng, việc Mỹ rút quân có thể “đẩy nhanh các xu hướng hiện tại trong quan hệ của Ấn Độ với Mỹ”, trong khi Ngoại trưởng Ấn Độ thậm chí khẳng định rằng, Mỹ vẫn là “cường quốc hàng đầu” vẫn duy trì một “vị thế rất độc đáo".

Các cuộc tranh luận về độ tin cậy của Mỹ là điều thường thấy ở New Delhi. Ví dụ, vào đầu năm nay, các nhà bình luận Ấn Độ đã tranh luận về tầm quan trọng của các hoạt động tự do hàng hải đơn phương của Mỹ trong vùng đặc quyền kinh tế của Ấn Độ và tốc độ cứu trợ đại dịch chậm chạp của nước này. Sự nghi ngờ về ý định của Mỹ đã có từ lâu ở Ấn Độ, có từ thời Chiến tranh Lạnh và mối quan hệ lâu dài của Mỹ với Islamabad. Tuy nhiên, trong những thập kỷ gần đây, New Delhi đã có thể trông cậy vào Washington khi gặp khủng hoảng. Năm ngoái, Mỹ đã nhanh chóng cung cấp vật tư, thiết bị khẩn cấp và tăng cường thông tin tình báo trong cuộc khủng hoảng biên giới năm 2020 của Ấn Độ với Trung Quốc.

Điều mà Ấn Độ vẫn chưa chắc chắn là liệu Washington có kiên định ủng hộ các nhu cầu răn đe và phòng thủ lâu dài của Ấn Độ hay không. Những nghi ngờ kéo dài này càng gia tăng khi có nguy cơ đe dọa trừng phạt của Mỹ theo Đạo luật CAATSA, mà Ấn Độ có thể phải gánh chịu khi nhận chuyển giao hệ thống phòng không S-400 của Nga vào cuối năm 2021. Những nghi ngờ này có thể giảm bớt nếu chính quyền Biden có thể làm việc với Quốc hội để miễn trừ trừng phạt đối với Ấn Độ và cho phép các ưu đãi chiến lược và thị trường, thay vì trừng phạt, để định hình các lựa chọn đối tác quốc phòng của Ấn Độ.

So với việc người lính Mỹ cuối cùng rời Afghanistan, các lệnh trừng phạt đối với một đối tác chiến lược đang phát triển có thể cản trở sự hợp tác Mỹ-Ấn từ một thập kỷ trở lên, hạn chế khả năng của Ấn Độ trong việc tạo ra sự cân bằng quyền lực và ảnh hưởng ở châu Á, đồng thời làm dấy lên nghi ngờ về độ tin cậy của Mỹ trong số nhiều quốc gia đang chơi trò "đánh đu" ở Đông Nam Á. Hỗ trợ Ấn Độ cân bằng sức mạnh đang gia tăng của Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương - ngay cả với các hệ thống vũ khí tiên tiến của Nga - sẽ thúc đẩy lợi ích an ninh quốc gia của Mỹ hơn nhiều so với việc từ chối một vài tỷ USD cho tổ hợp công nghiệp quốc phòng của Nga.

Bối cảnh các biện pháp trừng phạt

Ban đầu, Quốc hội Mỹ đã ban hành CAATSA để trừng phạt hiệu quả hơn Nga vì các hành động của nước này ở Ukraine và việc nước này tham gia vào các cuộc tấn công mạng, đặc biệt là sự can thiệp của Nga vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016. Mỹ đã tìm cách hạn chế việc bán vũ khí của Nga cho nước ngoài bằng cách đe dọa áp dụng các biện pháp trừng phạt thứ cấp đối với bất kỳ thực thể nào kinh doanh với các nhà thầu Nga bị trừng phạt. Tuy nhiên, những quyền lực rộng lớn được định nghĩa một cách vội vàng như thế có thể gây ra căng thẳng với các đối tác của Mỹ nếu bị lạm dụng quá mức.

Do đó, mục tiêu cuối cùng của CAATSA là cho phép Mỹ gây áp lực và trừng phạt các quốc gia tài trợ cho cơ sở công nghiệp quốc phòng của Nga, đó là lý do tại sao CAATSA đã ban hành các lệnh trừng phạt đối với Trung Quốc và Thổ Nhĩ Kỳ về các hoạt động mua sắm vũ khí của Nga. Quốc hội Mỹ cũng đặt ra các biện pháp trừng phạt CAATSA ở Mục 231 xung quanh nguy cơ các đối tác và đồng minh của Mỹ, như Thổ Nhĩ Kỳ, sẽ đưa dàn khí tài của Nga, như S-400, vào quân đội của họ, từ đó có thể thu thập thông tin tình báo trên các nền tảng nhạy cảm của Mỹ, như F-35, cũng đang được triển khai. Với Ấn Độ, các quan chức quốc phòng Mỹ bày tỏ lo ngại rằng, việc Ấn Độ tích hợp các hệ thống tiên tiến của Nga như S-400 hoạt động cùng với hoặc kết nối với các máy bay chiến đấu, máy bay ném bom hoặc máy bay giám sát tiên tiến của Mỹ có nguy cơ “khai thác, trộm cắp hoặc thực sự có nguy cơ không thể hoạt động”. Những rủi ro này có thể hạn chế các hoạt động kết hợp với lực lượng của Mỹ và triển vọng phát triển công nghệ và sản xuất quốc phòng chung.

Cuộc khủng hoảng ở ngay trước mắt

Mặc dù ngay cả các quan chức Mỹ cũng thừa nhận rằng, Ấn Độ đã ký thỏa thuận mua S-400 một năm trước khi luật CAATSA được ban hành, nhưng trừ phi từ bỏ thương vụ, nếu không việc Ấn Độ nhận S-400 sẽ kích hoạt các biện pháp trừng phạt. Một số người đã suy đoán rằng có thể áp dụng các biện pháp trừng phạt “rất nhẹ” mang tính biểu tượng hơn là thực chất, do đó tránh được tiền lệ từ bỏ trong khi vẫn duy trì quan hệ đối tác Mỹ-Ấn. Tuy nhiên, như một số cựu quan chức Mỹ lập luận, ngay cả các biện pháp trừng phạt mang tính biểu tượng cũng có thể gây ảnh hưởng xấu đến quan hệ đối tác. Các cuộc tranh luận về sự tín nhiệm của Mỹ có xu hướng khắc phục sự quyết tâm của họ, nhưng các nghiên cứu gần đây cho thấy các quốc gia không chỉ đơn giản tìm kiếm đồng minh hoặc đối tác để tạo dựng danh tiếng về lòng trung thành, đặc biệt là lòng trung thành với sai lầm, điều này làm cạn kiệt và thay đổi năng lực. Thay vào đó, các quốc gia tìm kiếm bằng chứng về độ tin cậy được thể hiện thông qua các hành vi cho thấy sự phù hợp của các lợi ích.

Các biện pháp trừng phạt của Mỹ nhằm vào “quyền tự chủ chiến lược” của Ấn Độ sẽ tạo thành một tín hiệu công khai sâu sắc về sự phân kỳ lợi ích, sự không đáng tin cậy và thậm chí khả năng từ bỏ trong tương lai. Không giống như các đồng minh hiệp ước của Mỹ trong NATO hoặc Đông Á, Ấn Độ không phụ thuộc vào Mỹ với tư cách là người bảo đảm an ninh lâu dài. Thay vào đó, New Delhi đánh giá cao nhất sự hỗ trợ của Mỹ đối với sức mạnh chính trị, vật chất và công nghệ của họ để trở thành một đối tác chiến lược độc lập và có năng lực ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, vì vậy các chính sách ảnh hưởng đến sổ cái này quan trọng hơn nhiều so với việc Mỹ rút khỏi Afghanistan. Đôi khi, điều này dẫn đến những kỳ vọng không thực tế về mức độ “lòng vị tha chiến lược” của Mỹ (nghĩa là sự hỗ trợ hào phóng của Mỹ mà không đòi hỏi sự có đi có lại của Ấn Độ) về ưu đãi chuyển giao công nghệ nhượng bộ và các hiệp định thương mại song phương ưu đãi. Tuy nhiên, Mỹ nói chung đã ủng hộ lập trường của Ấn Độ, và đổi lại, Ấn Độ đã dần tận dụng sức mạnh vật chất của mình để hỗ trợ cân bằng quyền lực ở châu Á và bảo vệ các nguyên tắc chung về pháp quyền, tự do hàng hải và hàng không, giải quyết tranh chấp một cách hòa bình và toàn vẹn lãnh thổ.

Trong năm qua, cả hai bên đã chung tay nỗ lực sản xuất hàng hóa công toàn cầu (ví dụ, phân phối vắc-xin COVID-19), tham gia các cuộc tập trận hải quân chung nâng cao, hoàn tất các thỏa thuận nhằm tạo điều kiện tăng cường khả năng tương tác quân sự và chia sẻ thông tin tình báo, đồng thời phát triển công nghệ quốc phòng ( như một thỏa thuận gần đây về máy bay không người lái). Các lệnh trừng phạt sẽ đảo ngược đà này. Thật vậy, các quan chức và người trong cuộc của Ấn Độ đã ám chỉ rằng, việc áp đặt các biện pháp trừng phạt có nguy cơ gây nguy hiểm cho mối quan hệ đối tác chiến lược và có thể khiến mối quan hệ thụt lùi "một thập kỷ" hoặc hơn.

Tuy nhiên, ngay cả khi Ấn Độ liên kết chặt chẽ hơn với Mỹ, nước này vẫn giữ chiến lược đa liên kết, trong đó đòi hỏi các liên minh đã nói ở trên để duy trì quan hệ đối tác với một số quốc gia đa dạng - điều mà CAATSA nhắm tới một cách hiệu quả. Các biện pháp trừng phạt là một nỗ lực nhằm buộc Ấn Độ phải lựa chọn giữa quan hệ vũ trang với Hoa Kỳ Mỹ hoặc với Nga. Mặc dù Mỹ có thể mong đợi đây là một lựa chọn dễ dàng, nhưng nó đi ngược lại với chiến lược lớn của Ấn Độ và quan hệ đối tác kéo dài hàng thập kỷ với Moscow. Về mặt lịch sử, mối quan hệ của Ấn Độ với Nga được xây dựng dựa trên các giao dịch vũ khí, điều này khiến một số người lầm tưởng quan hệ đối tác này mang tính giao dịch. Tuy nhiên, cũng có một logic địa chính trị, mà việc Mỹ rút khỏi Afghanistan đã làm rõ điều đó. Ấn Độ hiện nhận thấy nhu cầu lớn hơn nữa đối với một chiến lược tự trị cho phép có mối quan hệ bền chặt với các quốc gia trong khu vực có ảnh hưởng ở Trung Á, như Nga và Iran, cả hai đều bị Mỹ coi là đối thủ. Ấn Độ cũng nhận thấy giá trị đặc biệt trong việc Nga sẵn sàng hợp tác sản xuất công nghệ quốc phòng, sự ủng hộ lẫn nhau của họ đối với trật tự đa cực và phạm vi ảnh hưởng, và thậm chí hy vọng rằng quan hệ đối tác của Ấn Độ có thể làm chậm quan hệ Trung-Nga, ngay cả khi các học giả nghi ngờ liệu một chiến lược nhằm thúc đẩy một cái nêm giữa Bắc Kinh và Moscow là khả thi. Các biện pháp trừng phạt của CAATSA đối với Ấn Độ có ý định đẩy New Delhi ra khỏi Moscow, và rời bỏ chiến lược đa liên kết của nước này một cách hiệu quả.

Trong những thập kỷ gần đây, Washington đã đầu tư vào Ấn Độ như một đối tác dân chủ có thể đóng vai trò như một bức tường thành chống lại ảnh hưởng ngày càng tăng trong khu vực của Trung Quốc, mối đe dọa từ các lệnh trừng phạt của CAATSA cho thấy rằng sự hỗ trợ của Mỹ là có điều kiện đối với mối quan hệ của Ấn Độ với các nước khác. Việc không có cam kết hiệp ước liên minh, điều mà hầu hết các nhà phân tích đồng ý sẽ không bao giờ xảy ra, tất nhiên đặt ra những giới hạn có thể hiểu được đối với mối quan hệ này. Tuy nhiên, các biện pháp trừng phạt của CAATSA không chỉ đơn giản là thiết lập một mức trần cho các mối quan hệ - đột ngột ngưng sự trợ giúp. Các biện pháp trừng phạt sẽ không cưỡng chế thành công Ấn Độ cải tổ chiến lược lớn của mình, nhưng sẽ khiến Ấn Độ đặt câu hỏi về độ tin cậy của Mỹ với tư cách là một đối tác chiến lược, và có thể phản tác dụng làm chậm các hành động cân bằng tập thể chống lại Trung Quốc và có thể thúc đẩy Ấn Độ tăng cường quan hệ với Nga để đáp ứng nhu cầu quốc phòng trong tương lai.

Mối quan tâm và cách giải quyết của Mỹ

Những người ủng hộ lệnh trừng phạt của CAATSA đối với Ấn Độ cho rằng, mối quan hệ đa liên kết của Ấn Độ với Nga tạo ra hai rủi ro: rủi ro chiến lược đối với trật tự toàn cầu và rủi ro kỹ thuật đối với khả năng tương tác quân sự giữa Mỹ và Ấn Độ. Tuy nhiên, các biện pháp trừng phạt sẽ làm trầm trọng thêm vấn đề đầu tiên, và vấn đề thứ hai là có thể khắc phục.

Các hoạt động mua sắm vũ khí của Nga của Ấn Độ khiến người khác thất vọng vì họ đổ hàng tỷ USD vào ngành công nghiệp quốc phòng Nga, tiếp tay hiệu quả cho “đội quân” phá hoại trật tự quốc tế. Mặc dù có thể hiểu được, nhưng các biện pháp trừng phạt hạn chế sự tự tin của Ấn Độ trong khả năng tiếp cận ngành công nghiệp quốc phòng của Mỹ chắc chắn buộc họ phải xích lại gần đối tác Nga đáng tin cậy. Lợi dụng mối quan hệ mang tính xây dựng của Ấn Độ cũng là điều hợp lý. Trong một thỏa thuận mà Mỹ từ bỏ các lệnh trừng phạt, nước này cũng có thể làm tăng kỳ vọng của Ấn Độ lên án công khai hơn các hành vi của Nga phá hoại trật tự quốc tế, như tấn công mạng vào cơ sở hạ tầng dân sự, quân sự hóa chiếm đoạt lãnh thổ, chiến dịch thông tin sai lệch và can thiệp bầu cử.

Mặt khác, các biện pháp trừng phạt làm tổn hại đến quan hệ Mỹ-Ấn và các cơ chế như Bộ tứ, cũng sẽ cản trở việc bảo vệ “trật tự dựa trên quy tắc mở”. Nếu chính quyền và Quốc hội Mỹ tin rằng, Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương là "ưu tiên" để bảo vệ trật tự này, thì Trung Quốc là thách thức "hệ thống" hoặc "bước đi" duy nhất đối với Mỹ, và quan hệ đối tác với Ấn Độ là "quan trọng" để chia sẻ gánh nặng và cân bằng khu vực lớn hơn, việc phá hoại quan hệ với Ấn Độ về thực chất sẽ phản tác dụng.

Mối quan tâm thứ hai của Mỹ là việc Ấn Độ liên tục mua thiết bị quân sự của Nga sẽ đặt ra các giới hạn kỹ thuật đối với hợp tác quốc phòng giữa New Delhi và Washington. Trang thiết bị tiên tiến của Nga - đi kèm với các sĩ quan, nhà khoa học và kỹ thuật - khiến Mỹ lo ngại về an ninh của bất kỳ sự hợp tác công nghệ công nghiệp quốc phòng nào giữa Mỹ và Ấn Độ. Đồng thời, Mỹ cũng sẽ cảnh giác với việc chia sẻ thông tin thời gian thực và hoạt động tác chiến khu vực với các nền tảng quân sự của Ấn Độ có nguồn gốc Nga.  Rủi ro là Nga có thể thông qua cửa hậu và các cách khác để có được thông tin chi tiết về các hệ thống và hoạt động của Mỹ, đặc biệt là thông qua radar của S-400, là nguyên nhân khiến các quan chức quốc phòng Mỹ hạn chế không gian hợp tác. Mỹ đã trừng phạt Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 12 chỉ vì những lo ngại như vậy, mặc dù tình hình trong trường hợp này khác nhau vì Ấn Độ sẽ không gây nguy hiểm cho bất kỳ cam kết hiệp ước đồng minh hiện có nào hoặc chuỗi cung ứng F-35.

Tuy nhiên, dù Mỹ có thể tìm cách áp dụng các biện pháp trừng phạt nào đi nữa, thì Ấn Độ đã đi quá sâu vào các hệ thống chiến lược của mình - bao gồm tàu ​​ngầm hạt nhân, tên lửa hành trình và máy bay chiến đấu - để thoái vốn khỏi quan hệ đối tác với Nga. Quân đội Ấn Độ phụ thuộc hoàn toàn vào trang thiết bị của Nga và nước này đã có hàng thập kỷ hiểu biết ngầm về cách vận hành, bảo trì và lập chiến lược với các nền tảng của Nga. Tuy nhiên, Mỹ có thể phát triển các giải pháp thay thế chiến thuật, địa lý và kỹ thuật cho những trở ngại này. Washington có thể tập trung hợp tác quốc phòng với New Delhi vào các lĩnh vực thiết yếu, như trinh sát hàng hải, vốn bị ngăn cách về mặt địa lý với các tổ hợp S-400 và các hệ thống có vấn đề khác của Nga, đồng thời điều chỉnh các giải pháp kỹ thuật để khắc phục tình trạng khai thác và các mối đe dọa an ninh mạng. Các giải pháp sáng tạo cho các trở ngại kỹ thuật là khả dụng - các giải pháp cho hậu quả chính trị và vấn đề về sự không đáng tin cậy từ các lệnh trừng phạt là vô cùng khó khăn.

Tái suy ngẫm việc Ấn Độ hưởng lợi như thế nào đối với Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ

Giả sử rằng Ấn Độ sẵn sàng làm việc với Mỹ và có thể phát huy tiềm năng của mình như một cường quốc quân sự và địa chính trị, nước này có thể thúc đẩy chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ về vật chất, công nghệ và chính trị - nhưng điều trớ trêu là nước này không phải là đồng minh của Mỹ.  Đầu tiên, dựa trên quy mô và sức mạnh quân sự, vị trí địa lý độc đáo và sức mạnh kinh tế, Ấn Độ cung cấp một trong những cơ hội tốt nhất để kiểm tra sự quyết đoán của Trung Quốc ở Ấn Độ Dương. Một số người cho rằng, tầm quan trọng của Ấn Độ đối với lợi ích của Mỹ thậm chí còn tăng lên kể từ khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Ngay cả khi thể chế dân chủ của Ấn Độ đang bị suy thoái, miễn là Ấn Độ duy trì sự ủng hộ đối với các yếu tố chiến lược thiết yếu nhất của trật tự dựa trên luật lệ, luật pháp, tự do hàng hải và hàng không, giải quyết hòa bình các tranh chấp và toàn vẹn lãnh thổ, Mỹ vẫn sẽ duy trì lợi ích trong việc phối hợp với Ấn Độ để tác động đến cán cân quyền lực châu Á. Một Ấn Độ có khả năng độc lập đương nhiên sẽ có khuynh hướng chống lại bất kỳ nỗ lực quân sự hóa nào, kể cả từ Bắc Kinh. Đối với vấn đề mà nói, các loại vũ khí của Nga - như S-400, cũng như các tàu khu trục tàng hình, tàu ngầm hạt nhân và tên lửa hành trình chống hạm cùng phát triển - tất cả đều tăng cường khả năng răn đe và phòng thủ của Ấn Độ. Một thách thức cấp bách từ Trung Quốc đòi hỏi năng lực của Ấn Độ, bất kể nguồn gốc của những năng lực đó.

Mỹ cũng có thể tái khái niệm lợi ích của tình trạng không liên kết của Ấn Độ, đây là một tài sản địa chính trị duy nhất. Các đối tác của Mỹ thường bày tỏ lo ngại về việc "buộc phải lựa chọn" giữa Washington và Bắc Kinh, vì vậy, một bên thứ ba quyền lực, không liên minh, như Ấn Độ, khẳng định các nguyên tắc hiện trạng sẽ giải phóng những người đứng hàng rào khỏi sự lựa chọn nhị phân đó.

Trong nhiều thập kỷ quan hệ chặt chẽ với các quốc gia ven biển Ấn Độ Dương, Ấn Độ đã tích lũy được lòng tin và tầm ảnh hưởng mà Hoa Kỳ không thể sánh bằng. Những tuyên bố rõ ràng của Ấn Độ rằng đây là một quốc gia đa liên kết, và không thuộc khối phương Tây, cũng tạo ra mối quan hệ giữa một số quốc gia xung đột ở Đông Nam Á tìm kiếm sự cân bằng tương tự. Bằng cách bảo vệ các chung cư trên biển và một trật tự dựa trên luật lệ, Ấn Độ cung cấp cho các quốc gia này một cơ cấu cho phép để điều chỉnh lập trường của họ về các mối quan tâm cốt lõi của trật tự quốc tế, không phải vì chúng được thúc đẩy bởi các đồng minh của Mỹ, mà chính là vì chúng được thúc đẩy bởi những quốc gia có cùng chí hương - các quốc gia có xu hướng nằm ngoài cấu trúc liên minh phương Tây đó. Các cựu quan chức Hoa Kỳ thừa nhận nhiều quốc gia Đông Nam Á không thoải mái bày tỏ quan ngại của họ với Trung Quốc nhưng nếu Ấn Độ khẳng định một bộ quy tắc quốc tế cùng với Mỹ và các đồng minh, các quốc gia này có thể được khuyến khích để trở nên thẳng thắn tương tự. Thành công ban đầu của Ấn Độ khi bán chung tên lửa hành trình chống hạm của Ấn-Nga cho các quốc gia Đông Nam Á (điều mà các lệnh trừng phạt của CAATSA cũng có thể hạn chế) càng thúc đẩy các quốc gia Đông Nam Á bảo vệ lãnh hải của họ, góp phần vào sự cân bằng quyền lực ổn định hơn ở châu Á.

Các công cụ như lệnh trừng phạt CAATSA tìm cách buộc Ấn Độ vào khuôn khổ của một đồng minh hiệp ước của Mỹ  hoặc làm tổn hại đến nhận thức của Ấn Độ về độ tin cậy của Mỹ với tư cách là một đối tác Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, hoặc làm tổn hại đến sự tín nhiệm có giá trị về tính hợp pháp mà vị thế đa liên kết của Ấn Độ mang lại. Tuy nhiên, rất có thể, nó làm xói mòn cả lòng tin và nhận thức của Ấn Độ rằng, họ thực sự là một bên độc lập và có chủ quyền, một thiệt hại gấp hai lần đối với lợi ích khu vực của Mỹ. Những câu hỏi về độ tin cậy như vậy sẽ chỉ trở nên phức tạp khi các quốc gia khác có quan hệ công nghiệp quốc phòng với Nga, như Việt Nam và Indonesia, khi đó sẽ lo sợ rằng sự hỗ trợ của Mỹ là điều kiện để họ tuân theo mọi chính sách đối ngoại của Mỹ.

Triển vọng tương lai

Washington có thể đánh giá thấp mức độ diễn ra của một cuộc xung đột với Ấn Độ. Mối đe dọa từ các lệnh trừng phạt của CAATSA đã phủ lên một đám mây trong quan hệ Mỹ-Ấn và tác động trở lại nhiều khía cạnh của quan hệ đối tác quốc phòng. Hơn nhiều so với việc Mỹ rút khỏi Afghanistan, các lệnh trừng phạt sẽ khiến Ấn Độ đặt ra những câu hỏi cơ bản về độ tin cậy của Mỹ trong nhiều năm tới. Chính quyền Biden có thể ngăn chặn điều này bằng cách tham khảo ý kiến của Quốc hội để miễn trừ trừng phạt đối với Ấn Độ.

Thay vì làm suy giảm quan hệ Ấn-Nga, các biện pháp trừng phạt của CAATSA cuối cùng đe dọa lợi ích của Mỹ bằng cách làm suy yếu khả năng của Ấn Độ trong việc bảo vệ trật tự dựa trên quy tắc và sự sẵn sàng phối hợp sâu sắc với Mỹ ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Khả năng của Ấn Độ trong việc hỗ trợ chiến lược đó có nghĩa là Mỹ nên ưu tiên cho phép Ấn Độ tăng cường khả năng của mình, bất kể nguồn gốc, thay vì tìm cách ép Ấn Độ vào khuôn khổ của một đồng minh của Mỹ vận hành thiết bị quân sự của Mỹ.

Mặc dù chính sách đa liên kết của Ấn Độ có thể gây khó chịu khi đối phó và đánh đổi với một số chiều sâu của hợp tác quốc phòng Mỹ-Ấn, nhưng nó vẫn là một trong những lựa chọn tốt nhất của Washington cho việc chia sẻ gánh nặng, cân bằng và sự tín nhiệm chính trị duy nhất giữa nhiều quốc gia ven biển Ấn Độ - Thái Bình Dương.

Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ

Nguồn: https://warontherocks.com/2021/09/avoiding-a-collision-course-with-india/

Bình luận của bạn