cis_banner_final_en.png
Hội thảo trực tuyến “Lên tiếng cho Tự nhiên và Đa dạng sinh học” nhân ngày Môi trường Thế giới

05/06/2020


Hội thảo trực tuyến “Lên tiếng cho Tự nhiên và Đa dạng sinh học” nhân ngày Môi trường Thế giới

Viện Chất lượng và Dịch vụ môi trường (IQEMS) Ấn Độ phối hợp với Viện Doanh nghiệp công cộng (IPE) trụ sở tại Hyderabad tổ chức Hội thảo trực tuyến với chủ đề “Lên tiếng cho Tự nhiên và Đa dạng sinh học: nhân ngày Môi trường thế giới 5/6/2020”.


Ngày môi trường thế giới năm 2020 được tổ chức rộng rãi tại hơn 143 quốc gia. Ngày nay, chúng ta gọi là “Ngày vì con người” để thể hiện sự quan tâm và hỗ trợ của Con người đối với Trái đất và môi trường sống. Biết bảo vệ môi trường đúng cách là điều thực sự quan trọng.
 
Ngày càng có nhiều các hoạt động không bền vững của con người, tăng dân số quá mức, phá hủy môi trường sống của động vật, tất cả đều dẫn đến nhu cầu phải có một ngày dành riêng để bàn về chủ đề này. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm Ngày Môi trường Thế giới khi gần một phần tư số loài có nguy cơ bị tuyệt chủng. Chủ đề của Ngày Môi trường thế giới năm nay là duy trì tất cả sự sống trên Trái đất, bao gồm tất cả các dạng sống trên Trái đất, từ động vật hoang dã đến các loài thực vật. Chúng ta cần đặc biệt chú ý đến sinh kế của người dân, đặc biệt là những người sống gần gũi với thiên nhiên. Ngày này cũng được tổ chức để đẩy mạnh cuộc chiến chống tội phạm buôn bán động vật hoang dã, dẫn đến tình trạng suy giảm số loài do con người gây ra.
 
Chúng ta cũng cần bàn tới chủ đề canh tác hữu cơ, tập trung vào các sản phẩm trồng tại địa phương và sử dụng quy mô lớn các sản phẩm địa phương với trí tuệ địa phương. Canh tác hữu cơ loại bỏ nhu cầu về buôn bán và sử dụng phân bón từ bên ngoài cho sản xuất và quản lý cây trồng. Kiến thức truyền thống bản địa được áp dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực để đảm bảo năng suất tốt hơn và tăng thêm lợi nhuận cho nông dân địa phương. Canh tác hữu cơ cũng giúp củng cố sự tự tin của nông dân bản địa, khuyến khích họ sử dụng kiến ​​thức của mình để cải thiện năng suất.
 
Chúng ta cũng cần nhắc tới khái niệm nông nghiệp bền vững, đó là cách tiếp cận tích hợp để tăng năng suất nông nghiệp và quản lý tài nguyên một cách có hiệu quả mà không để lại hậu quả cho các thế hệ tương lai. Việc thực hành canh tác hữu cơ đảm bảo năng suất và tính bền vững của các cánh đồng và mùa vụ. Quá trình này đảm bảo việc sử dụng chất thải hữu cơ, như chất thải từ cây trồng, động vật và trang trại, và các thành phần sinh học khác để làm cho nông nghiệp thân thiện với môi trường hơn. Trong sản xuất hữu cơ, nông dân chọn không sử dụng một số công cụ hóa học tiện lợi có sẵn. Đặc biệt chú ý đến việc lựa chọn phương thức luân canh và làm đất để tránh hoặc giảm các vấn đề với mùa vụ. Cây ngũ cốc và cây thân cỏ có thể được trồng hữu cơ tương đối dễ dàng do áp lực sâu bệnh và yêu cầu về dinh dưỡng trong đất tương đối thấp. Ngô đang được trồng thường xuyên hơn trong các trang trại hữu cơ Ấn Độ, nhưng cần có cách quản lý thận trọng trong việc kiểm soát cỏ dại và khả năng sinh sản của cây. Đáp ứng nhu cầu nitơ cho cây trồng là thách thức lớn. Ngoài ra, trái cây và rau của cũng có nhiều thách thức tùy thuộc vào mùa vụ. Năng suất tăng giảm cũng phụ thuộc vào từng vụ và trang trại.
 
Sản phẩm chăn nuôi cũng có thể được sản xuất hữu cơ. Động vật phải được cho ăn thức ăn hữu cơ. Thức ăn không chứa các sản phẩm phụ của động vật có vú, gia cầm hoặc cá. Tất cả các sinh vật và chất gây biến đổi gen đều bị cấm. Thuốc kháng sinh, hóc môn tăng trưởng và thuốc trừ sâu cũng thường bị cấm. Nhưng nếu động vật bị bệnh và cần có thuốc kháng sinh để hồi phục thì vẫn có thể có quy trình dùng thuốc. Cá thể động vật bị bệnh phải được tách ra khỏi đàn vật nuôi hữu cơ và không được bán như sản phẩm thịt hữu cơ. Khi không thể kiểm soát bệnh bằng cách khác, chúng ta sẽ cho phép tiêm phòng cho vật nuôi.
 
Chủ đề tiếp theo chúng ta nên bàn trong ngày này là vệ sinh đô thị và tầm quan trọng của vệ sinh đô thị để kiểm soát đại dịch Covid-19. Khái niệm “Vệ sinh” đề cập đến việc quản lý an toàn và tiêu hủy chất thải của con người. Điều rất quan trọng là chúng ta phải nhận thức rằng, điều này liên quan đến việc cung cấp dịch vụ vệ sinh, không chỉ đơn giản là thiết lập cơ sở hạ tầng mà mỗi nhà cung cấp dịch vụ và khách hàng phải hành động theo các phương pháp được đề ra. Điều này có nghĩa là sự thành công của các dự án đầu tư vào lĩnh vực vệ sinh không thể chỉ đo bằng số lượng cơ sở vật chất, như bao nhiêu loại phòng tắm được xây mới, hoặc bao nhiêu km đường ống cống được lắp đặt. Thay vào đó, chúng ta cần xem xét phải là kết quả, chủ yếu là kết quả trong việc sử dụng, vận hành và bảo trì các dịch vụ này. 
 
Vệ sinh đô thị ở Ấn Độ:
Trong khi các quốc gia đang phát triển phía Nam bán cầu phải cân nhắc về vấn đề nước và vệ sinh đô thị thì vẫn tồn tại lỗ hổng rất lớn trong việc các công ty gia nhập thị trường dịch vụ ở Ấn Độ. Theo điều tra dân số năm 2011, Ấn Độ có dân số 1,21 tỷ, cho thấy sự bổ sung tăng thêm 181 triệu người chỉ trong một thập kỷ 2001-2011. Mặc dù chỉ có 31,16% (377 triệu) người Ấn Độ sống ở đô thị theo Điều tra dân số Ấn Độ 2011, nhưng hiện tại cư dân thành thị Ấn Độ đã nhiều hơn toàn bộ dân số Mỹ, là quốc gia đông dân thứ ba trên hành tinh.  
 
Nhiều nhà bình luận quốc tế đã nhấn mạnh rằng, vì Ấn Độ không hoàn thành các mục tiêu thiên niên kỷ (MDG) và nếu nước này có thể sẽ không đạt được các mục tiêu phát triển bền vững (SDG), thì thế giới sẽ không hoàn thành các mục tiêu đã đề ra.
 
Ấn Độ là một ví dụ điển hình của vấn đề vệ sinh trên toàn thế giới. 60% số vụ đại tiện ngoài trời trên thế giới xảy ra ở Ấn Độ. Vệ sinh nông thôn ở Ấn Độ đã được xem xét và tài trợ đáng kể hơn so với vệ sinh thành phố, nhưng có rất nhiều các loại hình phạt liên quan đến môi trường, vệ sinh, và mất mỹ quan đô thị do mật độ tập trung dân cư cao ở đô thị.
 
Thêm vào đó, mặc dù các thành phố Ấn Độ đã phát triển tạo động lực phát triển tài chính, nhưng triển vọng thịnh vượng lâu dài của Ấn Độ bị cản trở bởi sự thiếu khả năng cung cấp các công ty cơ bản. Nghiên cứu của Viện Tài chính thế giới thuộc Chương trình nước và vệ sinh (WSP) ước tính rằng, Ấn Độ thiếu các biện pháp hỗ trợ giá nước sạch. Nghèo đói gia tăng và bất bình đẳng thu nhập trong các khu vực thành thị đã làm tăng thêm khuyết điểm vệ sinh đô thị. Nhiều thành phố lớn của Ấn Độ có đông dân sống trong nhiều khu ổ chuột khổng lồ. Theo điều tra dân số 2011, tại Mumbai, đô thị lớn nhất Ấn Độ, 57% cư dân của thành phố này sống trong các khu ổ chuột. Trong năm 2011, cứ sáu người Ấn Độ thì có một người sống trong khu ổ chuột đô thị. Theo Bộ Phát triển Đô thị Ấn Độ năm 2011 (nay đổi tên thành Bộ Nhà ở và các vấn đề đô thị Ấn Độ), tại các khu ổ chuột có đăng ký với chính quyền thành phố, 17% cư dân không được vào khu vực vệ sinh được cải tiến. Tại các khu ổ chuột không đăng ký với chính quyền, tỷ lệ này trong năm 2011 là 51%.
 
Ước tính, 75-80% lượng không khí và nước bị ô nhiễm là thoát ra từ nhà ở. Chỉ có 160 trong số 8.000 thành phố có phương pháp thoát nước và nhà máy xử lý nước thải, và chỉ có 13% nước thải được xử lý trong hệ thống đường ống. Ngoài ra, khả năng xử lý rất không đồng đều. 40% khả năng xử lý của Ấn Độ nằm trong hai thành phố là Mumbai và thủ đô Delhi. Ngay cả khi có mạng lưới thoát nước, rất nhiều chất thải không được gom lại để xử lý qua hệ thống thảm thực vật xử lý nước thải.
 
Những thách thức trong vệ sinh đô thị
  • Cư dân đô thị Ấn Độ tăng từ 377 triệu người vào năm 2011 lên 600 triệu người vào năm 2031.
  • Phát triển mở rộng ngoại vi của nhiều thành phố và khu đô thị (HPEC, 2011 và World Bank, 2011), có thể tăng nhu cầu có các công ty đô thị.
  • Sự tăng lên 774 thị trấn mới theo con thống kê - nhiều hơn rất nhiều so với con số những thị trấn kiểu như vậy được ghi nhận trong cả thế kỷ XX.
  • Một tỷ lệ lớn cư dân sống trong khu ổ chuột - khoảng 94 triệu người
  • Có nhiều vấn đề trong hệ thống thoát nước. Hệ thống cống rãnh ở hầu hết các thành phố Ấn Độ đều gặp vấn đề bảo trì kém: tắc nghẽn thường xuyên, phù sa bồi đắp, thiếu nắp hố ga, hố kỹ thuật. Hầu như không có bất kỳ sự bảo trì phòng ngừa nào, việc sửa chữa hệ thống chỉ được thực hiện trong trường hợp có sự cố (WSP-TARU, 2008). Xử lý chất thải rắn không đúng cách có xu hướng làm hỏng các dòng chảy trong cống. Thông thường, nước mưa xâm nhập vào hệ thống thoát nước, dẫn đến một dòng chảy thêm vào dung lượng của hệ thống, và do đó rất khó thoát nước. Ở rất nhiều thành phố của Ấn Độ, cống rãnh không đưa nước thải vào thảm thực vật xử lý chất thải để ngăn nước thải chảy trực tiếp vào hệ thống nước.
 
Vấn đề quản lý rác ở Ấn Độ
Vấn đề quản lý rác thải ở Ấn Độ đã đến mức đáng báo động. Tháng 8/2018, Tòa án Tối cao Ấn Độ đã chỉ đạo thành lập một Ủy ban chuyên trách giải quyết các vấn đề về quản lý chất thải rắn. Trong hai tuần đầu tiên sau khi thành lập, Ủy ban phải hoàn thành kế hoạch tìm giải pháp. Nhưng đến nay chúng ta vẫn không biết Ủy ban chuyên trách này tìm thấy giải pháp gì.
 
Hội nghị của IQEMS và IPE nhằm giải quyết những vấn đề nêu trên và hỗ trợ tất cả các bên liên quan cũng như Chính phủ thể hiện cam kết với xã hội; làm nổi bật những phát triển quan trọng trong nỗ lực Quản lý môi trường; tập trung vào đổi mới và ứng dụng mới; theo kịp các phát triển hiện tại và các lĩnh vực trọng tâm trên toàn cầu.
 
Hội thảo được tổ chức vào Ngày Môi trường Thế giới 5/6/2020, sẽ là diễn đàn trao đổi ý tưởng, phổ biến thông tin và chia sẻ các sáng kiến được thực hiện bởi các tổ chức liên kết với Chính phủ, và các cơ quan theo luật định, vì lợi ích của người dân và xã hội nói chung. Hội thảo sẽ được Tổ chức trực tuyến từ 16h00 đến 17h15 giờ Ấn Độ (17h30 đến 19h45 giờ Việt Nam). Chi tiết xin liên hệ Ông Subrata Panigrahi, Chánh văn phòng/COO Viện Chất lượng và Dịch vụ môi trường (IQEMS) Ấn Độ. 
 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
 
Nguồn:
https://www.iqemsindia.com/events/world-environment-day-june-5-2020/

Bình luận của bạn