cis_banner_final_en.png
Trung Quốc muốn gì ở Nam Á (Phần 1)

19/06/2020


Trung Quốc muốn gì ở Nam Á (Phần 1)

Trung Quốc tuyên bố có ý định hoàn toàn thân thiện ở Nam Á. Tuy nhiên, nhìn kỹ hơn vào các hành động của Bắc Kinh trong khu vực, chúng ta thấy rõ ràng rằng, Trung Quốc đang bảo đảm chắc chắn lợi ích quốc gia của họ, điều này có thể gây bất lợi cho hầu hết các quốc gia Nam Á. Trong tương lai, tất cả các quốc gia Nam Á nên hiểu chính xác những gì Bắc Kinh đang cố gắng đạt được trong khu vực, cũng như những hậu quả lâu dài tiềm tàng của những hành động này.


Giới thiệu
Trong bài phát biểu tại Đại hội Đảng lần thứ XIX vào tháng 10/2017, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tuyên bố rằng: “Trung Quốc sẽ tăng cường quan hệ với các nước láng giềng theo nguyên tắc thân thiện, chân thành, cùng có lợi, và bao trùm, và áp dụng chính sách củng cố tình hữu nghị và quan hệ đối tác với các nước láng giềng”.
[1] Các nước láng giềng của Trung Quốc, các quốc gia Nam Á, bao gồm Afghanistan, Bangladesh, Bhutan, Ấn Độ, Maldives, Nepal, Pakistan và Sri Lanka, ngày càng tiếp xúc nhiều với Bắc Kinh trong các lĩnh vực ngoại giao, kinh tế và an ninh. Những tương tác này chứng minh rằng, Trung Quốc không chỉ đơn giản là xây dựng mối quan hệ thân thiện hơn của các nước láng giềng trong khu vực Nam Á. Thay vào đó, Bắc Kinh đã thực hiện cách tiếp cận địa chiến lược với khu vực này, và cố gắng tìm cách bảo đảm lợi ích quốc gia của chính Trung Quốc. Do đó, các quốc gia Nam Á sẽ phải xem xét sâu sắc những tác động lâu dài của sự hiện diện và hoạt động ngày càng gia tăng của Trung Quốc trong khu vực Nam Á.
 
Bản tóm tắt này phác thảo các vấn đề mà mỗi quốc gia Nam Á phải đối mặt trong mối quan hệ với Trung Quốc, và những nhận xét trong việc Bắc Kinh cam kết hỗ trợ các quốc gia Nam Á thông qua Chương trình đầu tư và phát triển cơ sở hạ tầng Vành đai và Con đường (BRI). Có cơ sở chính đáng để nghi ngờ rằng, thành phần kinh tế này trong chiến lược của Trung Quốc ở Nam Á có thể hỗ trợ các mục tiêu địa chính trị rộng lớn hơn của Bắc Kinh, cụ thể là nó có khả năng bao vây địa chiến lược đối với Ấn Độ. Trong các lĩnh vực chính trị và an ninh, Bắc Kinh đã sử dụng cách tiếp cận phù hợp với từng quốc gia để đạt được lợi ích cho Trung Quốc, cho dù là chống khủng bố ở Pakistan và Afghanistan, sử dụng cảng biển ở Sri Lanka và Bangladesh, hoặc gây ra sự phân tâm và nhầm lẫn cho Ấn Độ, đối thủ chính của Trung Quốc trong khu vực. Nhìn chung, có thể khẳng định Trung Quốc hầu như không tham gia với khu vực Nam Á vì lợi ích chung, mà chủ yếu, nếu không nói là mục đích duy nhất, là vì lợi ích của chính Trung Quốc.
 
Lời nói đi đôi với việc làm của Trung Quốc trong khu vực Nam Á
Ấn Độ  
Trung Quốc thường đưa ra những bình luận chính thức về Ấn Độ với giọng điệu thân mật. Ví dụ, vào tháng 10/2019, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã thăm Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi tại Chennai nhân dịp dự hội nghị thượng đỉnh không chính thức lần thứ hai giữa hai nhà lãnh đạo. Lần đầu họ gặp nhau tại Vũ Hán vào tháng 4/2018. Các tuyên bố của Trung Quốc vào thời điểm đó cho thấy cả Bắc Kinh và New Delhi có kế hoạch tiếp tục hợp tác trên tinh thần hữu nghị như đã thiết lập tại Vũ Hán. Sau hội nghị thượng đỉnh, ông Tập nói: “Chúng ta phải giữ mối quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ đi đúng hướng, vạch ra kế hoạch dài trăm năm cho các mối quan hệ, từ quan điểm chiến lược và dài hạn, đưa động lực nội sinh mạnh mẽ vào mối quan hệ song phương và hợp tác với nhau để nhận ra sự mới mẻ tuyệt vời của hai nền văn minh vĩ đại của chúng ta”.
[2] Mặc dù có những lời hoa mỹ, Bắc Kinh vẫn thừa nhận rằng, Trung Quốc và Ấn Độ tiếp tục có những khác biệt sâu sắc về chính sách. Chẳng hạn, trong diễn văn chính thức của hội nghị thượng đỉnh Tập-Modi tháng 10/2019, Bắc Kinh đã nhấn mạnh sự cần thiết của cả hai bên để “xóa tan nghi ngờ và sự đề phòng lẫn nhau, và xử lý đúng đắn những khác biệt và các vấn đề nhạy cảm”.[3]
 
Nổi cộm nhất trong số các tranh chấp giữa Ấn Độ và Trung Quốc là sự bất đồng lâu dài về lãnh thổ vùng Arunachal Pradesh và Aksai Chin. Thật vậy, tại thời điểm tác giả viết báo cáo này, những căng thẳng song phương trong vài tuần trước đó lại bùng phát lần thứ hai sau ba năm kể từ khi cuộc đình chiến Doklam kéo dài hàng tháng vào mùa hè 2017
[4] - dọc theo đường kiểm soát thực tế (LAC) tại Thung lũng Galwan và Hồ Pangong Tso. Cho đến nay, Bắc Kinh đã cáo buộc Ấn Độ ngăn chặn đường hành quân của quân Trung Quốc và đơn phương thay đổi tình trạng.[5] Tuy nhiên, tờ Thời báo Hoàn cầu của nhà nước Trung Quốc đã cho rằng, ít có khả năng một vụ việc khác tương tự như ở Doklam sẽ diễn ra, mặc dù họ vẫn cáo buộc lực lượng của Ấn Độ xây dựng các cơ sở quốc phòng bất hợp pháp tại vùng biên giới vào lãnh thổ Trung Quốc. Hiện tại, có vẻ như cả hai bên đã mâu thuẫn sâu sắc, và căng thẳng dọc theo LAC sẽ tiếp tục diễn ra bất chấp các tuyên bố công khai trước đó của Bắc Kinh rằng, họ theo đuổi mối quan hệ song phương, tăng cường đối thoại để tránh lặp lại vụ việc Doklam.[6]
 
Nói chung, Bắc Kinh đã thẳng thắn về các vấn đề hai bên cùng quan tâm tại vùng biên giới.
[7] Tháng 10/2019, Ấn Độ đã tiến hành cuộc tập trận quân sự ở Arunachal Pradesh.[8] Trung Quốc gọi khu vực này của Ấn Độ là miền Nam Tây Tạng, khu vực này là nơi có thánh địa Tawang của Tây Tạng, và do đó, rất quan trọng trong việc giải quyết tranh chấp Dalai Lama, vốn đã gây chấn động mối quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ trong nhiều thập kỷ. Bắc Kinh cũng phản đối cuộc tập trận của Ấn Độ được tổ chức vào tháng 9/2019 ở miền đông Ladakh, gần Kashmir và giáp với vùng đang tranh chấp Aksai Chin.[9] Sự gia tăng lực lượng quân đội Ấn Độ trong các cuộc tuần tra, cũng như phát triển cơ sở hạ tầng dọc theo LAC đã góp phần làm tăng mối căng thẳng hiện nay, nhưng Trung Quốc cũng từ chối trao đổi bản đồ, không làm rõ vị trí của Trung Quốc dọc theo đường LAC. Điều này cho thấy Bắc Kinh hài lòng với hiện trạng mơ hồ ở vùng tranh chấp vì nó cho phép Trung Quốc tăng áp lực lên Ấn Độ, mang lại lợi thế về mặt chính trị hoặc địa chiến lược cho Trung Quốc khi làm như vậy.
 
Bắc Kinh cũng đã thất vọng với quyết định của Modi vào tháng 8/2019 khi xóa bỏ tình trạng tự trị của Kashmir và triển khai quân đội tới khu vực này. Vào tháng 9/2019, Trung Quốc đã thay mặt cho Pakistan lên tiếng bày tỏ quan ngại về vấn đề Kashmir tại Liên hợp quốc. Chỉ tới gần đây, Trung Quốc mới quay trở lại cách tiếp cận tập trung giải quyết vấn đề thông qua khuyến khích đối thoại giữa Ấn Độ và Pakistan. Chẳng hạn, cựu phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Cảnh Sảng (Geng Shuang) nói: “Chúng tôi kêu gọi Ấn Độ và Pakistan tăng cường đối thoại về các tranh chấp, bao gồm vấn đề Kashmir, để tăng cường niềm tin lẫn nhau và cải thiện quan hệ. Nó phục vụ lợi ích chung của cả Ấn Độ và Pakistan và đại diện cho kỳ vọng chung của các quốc gia trong khu vực và cộng đồng quốc tế”.
[10]
 
Tồn tại một vấn đề quan trọng trong vai trò của Bắc Kinh đối với các cuộc đối thoại Ấn Độ-Pakistan về Kashmir là Trung Quốc có truyền thống liên kết với Pakistan nhằm chống lại Ấn Độ trong gần như mọi vấn đề lớn, gây ra sự mất lòng tin sâu sắc vào ý định của Trung Quốc. Mối quan hệ hợp tác giữa Bắc Kinh với Pakistan được coi là thân thiện trong mọi hoàn cảnh, và mối quan hệ đó đang cản trở việc cải thiện mối quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ. Trung Quốc và Pakistan luôn nói mối quan hệ giữa Trung Quốc và Pakistan “cao hơn núi, sâu hơn biển”, thì Bắc Kinh rõ ràng là đã có một đối trọng chiến lược hữu ích khiến cho New Delhi mất tập trung. Ví dụ, New Delhi thường lo lắng về các hoạt động của Trung Quốc liên quan đến Pakistan, chẳng hạn như việc thành lập các cơ sở hải quân tiềm năng tại Gwadar, một ngày nào đó có thể liên kết với các cảng hoặc căn cứ hải quân khác của Trung Quốc trên khắp Ấn Độ Dương. Điều này có thể tạo thành chiến lược bao vây “Chuỗi ngọc trai”.
[11] New Delhi lo lắng hơn nữa về ý nghĩa địa chiến lược của sáng kiến Vành đai Con đường (BRI) ​​do Bắc Kinh khởi xướng, Hành lang kinh tế Trung Quốc-Pakistan (CPEC), là một tập hợp các dự án cơ sở hạ tầng đi qua vùng lãnh thổ tranh chấp giữa Ấn Độ và Pakistan.
 
Liên quan đến BRI, Ấn Độ là một trong số ít các quốc gia láng giềng của Trung Quốc đã thẳng thắn và công khai từ chối tham gia, gây ra sự thất vọng cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc. Bắc Kinh tìm cách đạt được hiệu quả kinh tế nếu Ấn Độ tham gia vào BRI, nhưng New Delhi rõ ràng che giấu những nghi ngờ sâu sắc về cách BRI có thể được sử dụng để chống lại Ấn Độ. Cụ thể, Ấn Độ lo ngại rằng, BRI quá thu hút các quốc gia Nam Á nhỏ và nghèo hơn không thể từ chối, từ đó mở ra khả năng các quốc gia tham gia dự án tạo thế bao vây Ấn Độ. Mặc dù BRI chắc chắn mong đợi sự hợp tác kinh tế tăng cường với các nước láng giềng của Ấn Độ, nhưng vẫn còn vấn đề tranh cãi rằng, liệu Bắc Kinh có kế hoạch lớn để tận dụng BRI cho các mục đích dự báo sức mạnh khu vực trong tương lai hay không. Tuy nhiên, điều rõ ràng là New Delhi cảm thấy không thoải mái với những gì Trung Quốc đã làm nhằm đảm bảo các thỏa thuận tiếp cận cảng dọc theo Ấn Độ Dương ở những quốc gia như Sri Lanka và Bangladesh, và New Delhi có lẽ cũng đang theo dõi sát sao Myanmar. Điểm mấu chốt là Ấn Độ sẽ không muốn từ bỏ vị trí thống trị ở Ấn Độ Dương.
 
Cuối cùng, Trung Quốc chắc chắn muốn ngăn Ấn Độ tiến đến gần Mỹ. Mặc dù quân đội Trung Quốc chuẩn bị cho các tình huống có thể chống lại Đài Loan trên Biển Đông Trung Quốc hay Biển Đông Việt Nam, và quá trình này được phương Tây chú ý, các học giả quân sự Trung Quốc đã viết rất nhiều về khả năng xảy ra cuộc chiến tranh biên giới giữa Trung Quốc và Ấn Độ dọc theo dãy Himalaya.
[12] Trên thực tế, xung đột vũ trang với Ấn Độ là suy nghĩ thường trực, nổi bật của quân đội Trung Quốc, nó được gói gọn trong một chiến dịch mang tên Chiến dịch Biên giới chung (Liên hợp tác chiến trong khu vực biên giới chung 边境地区联合作战) - trong năm chiến dịch chính thức của Trung Quốc, đây là chiến dịch duy nhất sẽ không xảy ra trong lĩnh vực tác chiến hải quân và không quân.[13] Theo Ian Easton, học giả đã nghiên cứu kỹ các chiến dịch này, việc cùng lúc có một cuộc chiến chống lại Đài Loan và một chiến dịch khác chống lại Ấn Độ sẽ là một kịch bản ác mộng đối với Bắc Kinh.[14] Do đó, Ấn Độ tăng cường quan hệ an ninh với Mỹ sẽ là một sự phát triển đáng lo ngại ở sườn phía Tây Trung Quốc, nơi là điểm yếu dễ bị tổn thương của Trung Quốc.
 
Pakistan 
Một tháng trước khi tham gia hội nghị thượng đỉnh với Thủ tướng Ấn Độ Modi vào tháng 10/2019, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã gặp Thủ tướng Pakistan Imran Khan tại Bắc Kinh. Ông Tập Cận Bình chấp nhận họp với ông Imran Khan ngay trước hội nghị thượng đỉnh với ông Modi rõ ràng là để chứng minh Pakistan sẽ tiếp tục giữ vị trí quan trọng trong các quyết định của Trung Quốc ở khu vực Nam Á trong bối cảnh chiến lược chống lại Ấn Độ. Theo thông cáo báo chí chung, các cuộc thảo luận giữa Trung Quốc và Pakistan đã được tổ chức trong không khí nồng hậu như thường thấy, sự hiểu biết lẫn nhau và sự tin tưởng chiến lược, mỗi bên đều khẳng định cam kết của mình trong việc hỗ trợ các vấn đề cốt lõi của bên kia.
[15] Trong khi Bắc Kinh “khắc ghi sự đoàn kết với Pakistan trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, độc lập và an ninh”, thì Islamabad “tái khẳng định cam kết của mình đối với Chính sách Một Trung Quốc” và sự cần thiết “phải bảo vệ luật pháp quốc tế và các quy tắc cơ bản về không can thiệp vào các vấn đề nội bộ của các nước khác”.[16]
 
Trong không khí thân thiện, hai nhà lãnh đạo Tập và Khan đã thảo luận về quyết định của Thủ tướng Ấn Độ Modi nhằm dỡ bỏ tình trạng tự trị ở Kashmir. Bắc Kinh đã nhắc lại rằng, vấn đề Kashmir là một tranh chấp từ lịch sử, và cần được giải quyết một cách hòa bình và hợp lý dựa trên Hiến chương Liên hợp quốc, các nghị quyết về vấn đề này do Hội đồng bảo an Liên hợp quốc đưa ra, và thỏa thuận song phương. Trung Quốc phản đối bất kỳ hành động đơn phương nào làm phức tạp tình hình. Đáng lưu ý là, Bắc Kinh đã quyết định chống lại quan điểm cho rằng, Kashmir là một phần của lãnh thổ Pakistan, và thay vào đó, Bắc Kinh đã có một cách tiếp cận cân bằng hơn với các đối thủ ở khu vực Nam Á. Đây là một chủ đề trong nhiều năm qua trong các tranh chấp giữa Ấn Độ và Pakistan.
 
Một ví dụ khác xảy ra gần đây sau khi những kẻ khủng bố có cơ sở ở Pakistan tấn công quận Pulwama ở Kashmir vào tháng 2/2019, dẫn tới các cuộc không kích của Ấn Độ vào thị trấn Balakot.
[17] Đáp lại, Bắc Kinh lưu ý: “mối quan hệ hài hòa giữa Ấn Độ và Pakistan rất quan trọng đối với hòa bình, ổn định và phát triển khu vực và phục vụ lợi ích cơ bản của Ấn Độ và Pakistan. Chúng tôi hy vọng hai bên sẽ kiềm chế và có những hành động giúp ổn định tình hình khu vực và cải thiện quan hệ song phương thay vì làm ngược lại.”[18] Trung Quốc cũng có quan điểm cân bằng tương tự đối với những vụ việc như các cuộc tấn công khủng bố Uri (2016), vụ đánh bom Mumbai (2008) và cuộc khủng hoảng Kargil (1999).[19]
 
Bắc Kinh còn dựa vào cớ chống khủng bố để thiết lập mối quan hệ với Islamabad. Như đã nêu trong tuyên bố báo chí chung sau cuộc họp giữa hai lãnh đạo Tập-Khan hồi tháng 9/2019: “Trung Quốc đã đánh giá cao những nỗ lực không ngừng nghỉ và sự hy sinh to lớn của Pakistan trong việc chống khủng bố”. Bắc Kinh cũng “ủng hộ Pakistan thực hiện Kế hoạch hành động quốc gia và kêu gọi cộng đồng quốc tế công nhận khách quan những đóng góp của Pakistan cho hòa bình và an ninh khu vực thông qua thành công trong cuộc chiến chống khủng bố”.
[20] Trung Quốc rất quan tâm đến chống khủng bố trong các hoạt động của nhóm Hồi giáo ly khai ở tỉnh Tân Cương phía Tây Bắc Trung Quốc.[21] Bắc Kinh chắc chắn coi Islamabad là một đồng minh quan trọng trong cuộc chiến này vì đây là một quốc gia láng giềng và có nhiều kinh nghiệm làm việc với các nhóm Hồi giáo.
 
Ngoài ra, Pakistan hiếm khi chỉ trích Trung Quốc đối xử khắc nghiệt với người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương. Bắc Kinh đáp lại bằng cách bảo vệ Islamabad trong các tổ chức quốc tế. Chẳng hạn, Bắc Kinh đã nhiều lần dùng quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc để ngăn chặn việc trừng phạt Masood Azhar, lãnh đạo nhóm chiến binh Jaish-e-Mohammed có trụ sở tại Pakistan, cho đến khi nhóm này bị xóa sổ vào năm 2019.
[22] Là chủ tịch luân phiên của Lực lượng đặc nhiệm hành động tài chính, Bắc Kinh cũng đóng vai trò quan trọng trong năm 2019 trong việc giúp Pakistan tránh các lệnh trừng phạt vì tài trợ khủng bố.[23]
 
Trung Quốc cũng giữ mối quan hệ đối tác với Pakistan như một minh chứng quan trọng cho ý định tỏ ra thân thiện với các quốc gia khác tham gia vào BRI. Thật vậy, dự án quan trọng nhất của BRI là Hành lang kinh tế Trung Quốc Pakistan (CPEC), chạy qua lãnh thổ dưới sự kiểm soát thực tế của Pakistan, nhưng vùng này có tranh chấp với Ấn Độ. Sau cuộc họp gần đây nhất của Tập và Khan, hai bên đã tái khẳng định cam kết đối với CPEC, nêu rõ “quyết tâm về việc thực thi CPEC nhanh chóng để phát triển CPEC thành một dự án kiểu mẫu chất lượng cao của BRI”.
[24] Các bên có những lời đánh giá hoa mỹ về CPEC, chẳng hạn như vào tháng 7/2019, Bắc Kinh nói về những thành tựu của CPEC và cho rằng: “Hợp tác CPEC đang hướng tới một giai đoạn mới bao gồm làm kinh tế, mở rộng và phát triển chất lượng cao”.[25] Tuy nhiên, cần lưu ý rằng, bất chấp những tuyên bố tích cực của các bên, CPEC đã phải đối mặt với nhiều thách thức, chẳng hạn như những lo ngại sâu sắc xung quanh việc Pakistan thực sự sẽ chi trả cho CPEC như thế nào.[26]
 
Về vấn đề Afghanistan, các nhà lãnh đạo Trung Quốc tin rằng Pakistan đóng vai trò là đối tác hữu ích để đạt được an ninh, để cuối cùng được hưởng lợi từ sự phát triển kinh tế ở Afghanistan. Tuyên bố chung sau cuộc họp Tập-Khan hồi tháng 9/2019 cho thấy, phía Trung Quốc đánh giá cao những nỗ lực của Pakistan trong việc thúc đẩy tiến trình hòa bình và hòa giải ở Afghanistan. Cả hai bên đều cho rằng: “một tiến trình hòa bình bao trùm, do Afghanistan lãnh đạo và thuộc sở hữu của Afghanistan sẽ là chìa khóa để mang lại hòa bình và ổn định ở đất nước này”.
[27] Theo bài diễn văn gần đây của Trung Quốc vào tháng 9/2019: “Afghanistan đã có những thành tựu tích cực trong việc tạo điều kiện hòa giải chính trị trong nước, tăng cường kết nối khu vực và cải thiện sự phát triển chung của khu vực”.[28] Trung Quốc gần như chắc chắn đánh giá Pakistan là cầu nối quý giá để hiểu rõ hơn tình hình ở Afghanistan và trong việc liên lạc với các tổ chức ở nước này, bao gồm cả nhóm Taliban mà Trung Quốc tin rằng, sẽ là một phần của bất kỳ chính phủ nào của Afghanistin trong tương lai. Cuối cùng, các cuộc thảo luận ba bên cũng đồng ý “thúc đẩy triển khai BRI”, và “tăng cường kết nối bằng cách mở rộng CPEC tới Afghanistan”.[29]

 
 
[1] Tập Cận Bình, “Secure a Decisive Victory in Building a Moderately Prosperous Society in All Respects and Strive for the Great Success of Socialism with Chinese Characteristics for a New Era,”/“Quyết tâm hoàn thành thắng lợi xây dựng xã hội khá giả toàn diện, giành thắng lợi vĩ đại chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”, Phát biểu tại Đại hội XIX, Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Tân Hoa, 18/10/2017.
[4] Doklam là một khu vực biên giới giữa Trung Quốc, Ấn Độ và Bhutan, và cuộc đình chiến quân sự bắt đầu khi Ấn Độ ngăn Trung Quốc làm đường bộ ở khu vực tranh chấp.
[5] Suhasini Haider and Dinakar Peri, “China Accuses India of Trespass, Line of Actual Control Heats Up,” The Hindu, 20/5/2020.
[6] Indrani Bagchi, “India-China Standoff May Drag On as Troops Dig In”, Times of India, 2/6/2020.
[8] Shi Tian, “India Should Give Up its Contradictory China Policies,” Global Times, 22/9/2019 http://www.globaltimes.cn/content/1165194.shtml.
[9] Shi Tian, “India Should Give Up its Contradictory China Policies,” Global Times, 22/9/2019 http://www.globaltimes.cn/content/1165194.shtml.
[10] “Foreign Ministry Spokesperson Geng Shuang’s Regular Press Conference,” Chinese Ministry of Foreign Affairs, 8/10/2019, https://www.fmprc.gov.cn/mfa_eng/xwfw_665399/s2510_665401/2511_665403/t1706154.shtml.
Also see: “Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs, 9/10/2019, : 
https://www.fmprc.gov.cn/mfa_eng/zxxx_662805/t1706535.shtml.
[12] Ian Easton đã nghiên cứu vấn đề này dựa vào các nguồn tài liệu Hán ngữ. Tham khảo: Ian Easton, “China’s Top Five War Plans,” Project 2049, 1/1/2019. Easton trích dẫn một số nguồn tài liệu của Trung Quốc, bao gồm tài liệu của Khoa Nghiên cứu Chiến lược, Học viện Khoa học Quân sự Trung Quốc, Science of Military Strategy (战略学),(Beijing: Academy of Military Sciences, 2013), tr. 198-199; Liu Haijiang và Li Zhiyuan (eds.), Research on Joint Tactical Thought [ 战术思想研究], (Beijing, Lantian Press, 2012), p. 156; Cao Zhengrong, Sun Jianjun, and Sun Longhai,(eds.), Research on Joint Operations in Border Areas [边境
[13] Easton, China’s Top Five War Plans.” The other four campaigns all relate to Taiwan: Joint Firepower Strike (大型岛屿联合火力突击作战), Joint Blockade (大型岛屿联合封锁作战), Joint Attack (大型岛屿联合进攻作战), and Anti-Air Raid (联合反空袭作战).
[14] Easton, China’s Top Five War Plans.
[15] Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs.
[16] Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs.
[17] “Balakot Air Strike: Pakistan Shows Off Disputed Site on Eve of India’s Election,” BBC, 10/4/2019, : https://www.bbc.com/news/world-asia-47882354.
[18] “Foreign Ministry Spokesperson Lu Kang’s Regular Press Conference,” Chinese Foreign Ministry, 26/2/2019, : https://www.fmprc.gov.cn/mfa_eng/xwfw_665399/s2510_665401/2511_665403/t1641180.shtml.
[19] Năm 2016, những kẻ khủng bố có vũ trang hạng nặng ở Pakistan đã thực hiện các cuộc tấn công gần Uri ở Jammu và Kashmir khiến 18 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng. Năm 2008, nhóm khủng bố Lashkar-e-Taiba đã tấn công nhiều mục tiêu trên khắp Mumbai trong suốt bốn ngày. Năm 1999, cuộc khủng hoảng Kargil xảy ra tại thị trấn Kargil trong đường dây kiểm soát giữa quân đội Ấn Độ và Pakistan, dẫn đến việc New Delhi chiếm lại quyền sở hữu Kargil.
[20] Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs.
[21] “The Fight Against Terrorism and Extremism and Human Rights Protection in Xinjiang,” State Council Information Office of the People’s Republic of China, 3/2019, : http://www.xinhuanet.com/english/2019-03/18/c_137904166.htm.
[23] Salman Masood and Maria Abi-Habib, “Pakistan Avoids Terrorism Blacklist and Sanctions,” The New York Times, 18/10/2019, : https://www.nytimes.com/2019/10/18/world/asia/pakistan-terrorism-blacklist-sanctions.html.
[24] Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs.
[25] “China, Pakistan to Enhance CPEC Cooperation,” People’s Daily, 31/7/2019, : http://en.people.cn/n3/2019/0731/c90000-9601907.html.
[26] Talat Anwar, “CPEC and Pakistan’s Debt Burden,” The News, 17/11/2019, https://www.thenews.com.pk/print/569919-cpec-and-pakistan-s-debt-burden.
[27] Pakistan-China Joint Press Release,” Chinese Ministry of Foreign Affairs.
[28] “China, Afghanistan, Pakistan Reach Broad Consensus on Regional Issues, Cooperation,” Xinhua, 8/9/2019, : http://www.xinhuanet.com/english/2019-09/08/c_138374569.htm.
[29] “China, Afghanistan, Pakistan Reach Broad Consensus on Regional Issues, Cooperation.”
 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
 

Bình luận của bạn