cis_banner_final_en.png
Ngày 15 tháng 8 năm 1950: Bài học về sự dũng cảm

16/08/2020


Ngày 15 tháng 8 năm 1950: Bài học về sự dũng cảm

Kỷ niệm 74 năm Ngày Độc lập của Ấn Độ, chúng tôi gửi tới bạn đọc những đoạn trích từ bài phát biểu cách đây 70 năm của Thủ tướng Ấn Độ Jawaharlal Nehru.


Kỷ niệm 74 năm Ngày Độc lập của Ấn Độ, chúng tôi gửi tới bạn đọc những đoạn trích từ bài phát biểu cách đây 70 năm của Thủ tướng Ấn Độ Jawaharlal Nehru. Trong đó, ông nhấn mạnh rằng: “Ấn Độ có thể trở nên mạnh mẽ và chỉ có thể tiến bộ khi có sự bình đẳng hoàn toàn cho tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo , giai cấp và địa vị”, và rằng mọi người phải cảnh giác, tránh sự hèn nhát, hẹp hòi và vượt qua nỗi sợ hãi.

Hỡi những người chị em, anh em của tôi,
Chúng ta đang kỷ niệm ba năm ngày Độc lập của Ấn Độ. Tôi xin chúc mừng các bạn nhân dịp tốt lành này. Chúng ta đã cùng đi một chặng đường dài trong suốt ba năm qua. Chúng ta đã từng vấp ngã, nhưng đã tự mình vực dậy và đi tiếp. Tôi chúc mừng các bạn vì tất cả những gì đã qua, cả điều tốt và điều xấu, trong suốt những năm vừa qua.

Tại sao tôi chúc mừng cả những điều xấu? Có điều gì sai ở đây chăng. Nhưng ý tôi muốn nói là các bạn xứng đáng được chúc mừng vì những niềm vui cũng như nỗi buồn mà ba năm vừa qua đã mang lại… Khi những năm dài trôi qua mà một quốc gia không gặp phải khó khăn thử thách, quốc gia đó sẽ trở nên chậm chạp và yếu ớt. Chúng ta đã trải qua những cuộc thử thách khắc nghiệt trong suốt ba năm qua, và cả những năm trước khi giành được Độc lập. Chúng ta đã giành được Độc lập bằng cách vượt qua những thử thách đó với nhiều cung bậc cảm xúc. Giờ đây, quốc gia còn phải đối mặt với những thách thức lớn hơn, và chúng ta sẽ thành công ở mức độ tỷ lệ thuận với thành công khi chúng ta đối mặt với thử thách bằng sự quả cảm và sự tự tin… Tuy nhiên, những gì các bạn phải đề phòng là sự hèn nhát, hẹp hòi và mất đoàn kết, vì chúng làm suy yếu quốc gia và mở đường cho sự sụp đổ của quốc gia bằng cách làm suy yếu sức mạnh mà chúng ta đã dùng để bảo vệ nền tự do, độc lập của quốc gia.

Chúng ta đã có thể đạt được nhiều mục tiêu trong ba năm qua. Vào ngày 26 tháng 1 năm nay (1950), chúng ta đã chứng kiến một giấc mơ lớn trở thành hiện thực. Còn rất nhiều ước mơ khác vẫn chưa thực hiện được. Trong vòng vài tháng tới, hàng triệu người sẽ đi bỏ phiếu để bầu ra một chính phủ mới và Hiến pháp mới mà chúng ta đã vừa thông qua sẽ bắt đầu có hiệu lực …

Tự do tư tưởng và tự do biểu đạt là điều kiện tiên quyết cần thiết của một quốc gia tự do. Chúng ta phải được tự do thành lập nhiều đảng phái khác nhau và bày tỏ quan điểm chính trị của chúng ta. Không có sự tự do này, một quốc gia không thể tự do. Tuy nhiên, đồng thời, các bạn nên đề phòng những người chống lại quyền tự do của chúng ta hoặc làm điều gì đó khiến quyền tự do bị lung lay hoặc suy yếu… Tự do ngôn luận không có nghĩa là tự do hành hạ người khác trên đường phố hoặc in những lời tục tĩu trên báo chí. Nếu các bạn thực hiện những điều không hay như vậy, chúng sẽ tồn tại mãi mãi trong đời sống của chúng ta. Tự do trong những lĩnh vực cụ thể không có nghĩa là có quyền tấn công tận gốc rễ của tự do.  

Nếu ai đó thử làm những điều không hay đó, rõ ràng là chúng ta phải ngăn chặn. Có rất nhiều người Ấn Độ ngày nay đã gây rối và kích động người dân nhân danh tự do và cố gắng làm suy yếu quốc gia. Họ đã bị xử lý, và vì Ấn Độ mạnh bất chấp những điểm yếu còn tồn tại, chúng ta đã thành công và tiếp tục thành công. Một số người đã tuyên bố rằng họ sẽ không tham gia lễ kỷ niệm Ngày Độc lập. (Người phát ngôn của Đảng Mahasabha Ấn Độ giáo đã thông báo vào ngày 14/8/1950 rằng, Đảng Mahasabha không thể tham gia các lễ kỷ niệm Ngày Độc lập vì ngày 15/8/1947 đánh dấu Sự phân chia của Ấn Độ “chứ không phải sự chuyển giao quyền lực từ tay nước Anh”. Chú thích số 4 trên trang 4 của Tuyển tập Jawaharlal Nehru, Tập 15, Phần I).

Một số người khác còn đi xa hơn, họ nói rằng, họ sẽ cản trở quá trình tố tụng. Không thể tưởng tượng được tâm lý của những người này thế nào mà thúc đẩy suy nghĩ và cảm xúc như vậy. Điều này không liên quan gì đến tự do ngôn luận hay suy nghĩ. Đây là một cuộc tấn công hoàn toàn nhằm vào tự do của Ấn Độ và, bất kể họ là ai hay thuộc đảng phái nào, chúng ta phải chiến đấu chống lại chúng và loại bỏ chúng hoàn toàn.

Điều đã đưa chúng ta xích lại gần nhau trong quá khứ là sự thống nhất của Ấn Độ bất chấp sự đa dạng về tôn giáo, đẳng cấp, thành phố và khu vực. Giờ đây, tôi thấy rằng, một số đảng phái đang một lần nữa lên tiếng ủng hộ chủ nghĩa cục bộ địa phương và thúc đẩy xu hướng nói xấu trong nội bộ nước chúng ta. Họ lợi dụng tên gọi có tính chất tôn giáo cho các mục đích chính trị thuần túy. Theo các bạn chủ nghĩa cục bộ địa phương sẽ làm suy yếu hay củng cố đất nước? Hoan nghênh mọi người có quan điểm khác nhau và tự do bày tỏ quan điểm. Tôi không muốn mọi người ở Ấn Độ lặp lại điều tương tự như những con vẹt như thể họ không có quyền suy nghĩ cho chính mình. Chúng ta có mọi quyền để bày tỏ quan điểm của mình…

Nhiều vấn đề đang thách thức chúng ta ngày nay, vấn đề lớn nhất là vấn đề lương thực. Mọi người đều cần có cái ăn. Chúng ta đã nỗ lực rất nhiều trong suốt hai-ba năm qua để giải quyết vấn đề này… Vì vậy, ưu tiên hàng đầu của chúng ta là giải quyết vấn đề lương thực. Rõ ràng là chúng ta phải đủ khả năng tự túc về lương thực… Chúng ta đã và đang tìm những cách thức và phương tiện để có thể tự túc lương thực. Tôi muốn các bạn hiểu rằng, chúng ta sẽ tuân theo những gì đã thống nhất về việc ngừng nhập khẩu ngũ cốc thực phẩm, và sẽ đủ khả năng tự cung tự cấp trong hai năm nữa. Ngay cả khi có một số thiếu hụt, chúng ta sẽ phải giải quyết vấn đề đó. Đây là chính sách và chương trình hành động của chúng ta và chúng ta sẽ kiên trì thực hiện bất chấp khó khăn…

Một điều khác, nghiêm trọng hơn, là có rất nhiều người ở Ấn Độ không ngại trục lợi trên sự túng quẫn của người khác. Các thương nhân và chủ cửa hàng tích trữ lương thực để kiếm lợi sau này. Tôi không thể hiểu được tâm lý tích trữ này, nó khiến mọi người phải đối mặt với nghịch cảnh. Làm sao chúng ta có thể chịu đựng được điều đó… Bạn có thể đã đọc trên báo chí rằng, một Dự luật đã được đưa ra Quốc hội vài ngày trước và chỉ tối hôm qua, một đạo luật đã được thông qua để chấm dứt các hành vi này. Luật sẽ được thực thi trong vòng vài ngày tới và chúng ta sẽ hành động để kiềm chế lạm phát…

Có một vấn đề khác trước mắt chúng ta liên quan đến toàn bộ Ấn Độ và đặc biệt là thành phố Delhi. Đó là vấn đề về người tị nạn…

Đằng sau tất cả những vấn đề như thiếu lương thực và phục hồi cuộc sống cho người tị nạn là vấn đề thực sự của chúng ta, đó là phát triển kinh tế Ấn Độ. Làm thế nào để chúng ta mang lại phát triển kinh tế cho Ấn Độ? Nó chỉ có thể được thực hiện thông qua sự hợp tác giữa Chính phủ và Nhân dân. Cả Chính phủ và Nhân dân đều không thể tự mình làm được.

Bạn có mọi quyền chỉ ra những điểm yếu và thiếu sót của chính phủ, phê bình họ, và cũng có thể thay đổi chính phủ bất cứ lúc nào bạn chọn… Chính phủ và người dân đến và đi. Thời gian của chúng ta cũng sẽ dần kết thúc. Như tôi đã nói với các bạn, chúng ta sẽ sớm có tổng tuyển cử. Trong mọi trường hợp, chúng tôi sẽ không nắm quyền mãi mãi. Nhưng chừng nào chúng tôi còn có trách nhiệm điều hành đất nước, chúng tôi sẽ không thể tỏ ra yếu kém…

Hôm nay, vào ngày kỷ niệm Độc lập của Ấn Độ, tôi muốn nhắc lại rằng, mặc dù Ấn Độ được tự do, nhưng tự do mang lại trách nhiệm cho không chỉ Chính phủ Ấn Độ mà còn đối với từng cá nhân đơn lẻ được hưởng quyền tự do đó… Nếu có một cuộc tấn công từ bên ngoài vào Ấn Độ, các lực lượng vũ trang của chúng ta, lục quân, hải quân và không quân, trong đó có một số thanh niên giỏi nhất của chúng ta đang tại ngũ, chắc chắn sẽ chiến đấu và đẩy lùi sự tấn công. Nhưng, xét đến cùng, không phải chỉ lực lượng vũ trang cứu đất nước mà chính những người đàn ông và phụ nữ trong nước phải cứu nước, mọi cá nhân ở Ấn Độ phải tự coi mình là một người lính của Ấn Độ, khi đó đất nước mới có thể an toàn.

Khi chúng ta chiến đấu cho tự do, chúng ta không mặc áo lính, nhưng chúng ta vẫn coi mình là những người lính vì tự do và đối mặt với đế quốc Anh một cách không sợ hãi. Người dân ở các quốc gia khác đã rất ngạc nhiên về những gì chúng ta dám làm - những con người yếu ớt và không có vũ khí thách thức sức mạnh của một cường quốc vĩ đại! Nhưng điều kỳ lạ là lúc đó, trong lòng chúng ta không hề sợ hãi. Chúng ta đã học được bài học về sự dũng cảm từ nhà lãnh đạo vĩ đại của chúng ta, và vì vậy chúng ta đã mạnh dạn bước lên phía trước với tư cách là những người lính bảo vệ tự do của Ấn Độ. Chúng ta phải tạo ra bầu không khí đó một lần nữa và học cách hoàn toàn không sợ hãi.

Chúng ta phải ghi nhớ những nguyên tắc cơ bản này vào ngày kỷ niệm Độc lập của Ấn Độ và tránh những cuộc cãi vã vụn vặt. Sự thống nhất của Ấn Độ có tầm quan trọng cơ bản. Ấn Độ có thể trở nên hùng mạnh và chỉ có thể tiến bộ khi có sự bình đẳng hoàn toàn cho tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo, giai cấp và tỉnh thành. Mọi cánh cửa cơ hội đều mở rộng cho tất cả mọi người, và mọi công dân của đất nước đều là những cổ đông bình đẳng trong tự do. Nếu có sự mất đoàn kết và mọi người chiến đấu với nhau, hãy tin tôi, chúng ta sẽ tự làm suy yếu chính mình và tự do của đất nước. Con đường duy nhất mở ra cho chúng ta là tiến lên và đối mặt với những vấn đề mà chúng ta phải đối mặt, cho dù đó là tình trạng thiếu lương thực hay điều gì khác. Hãy đối mặt một cách thẳng thắn và không sợ hãi hay hoảng sợ.

Một người sợ hãi là người vô dụng và không thích hợp để làm bất cứ việc gì. Khi gặp các vấn đề lớn hơn, chúng ta phải đối mặt với chúng với tinh thần mạnh mẽ hơn thay vì nhượng bộ trong hoảng loạn hoặc bỏ chạy trong sợ hãi. Vì vậy, tôi xin chúc mừng các bạn một lần nữa nhân kỷ niệm ba năm ngày Độc lập của chúng ta. Tôi hy vọng rằng trong năm tới chúng ta sẽ đối mặt với những vấn đề của mình với lòng dũng cảm và quyết tâm, chúng ta giải quyết và vượt qua mọi khó khăn, thử thách.

Jai Hind - Ấn Độ Vinh Quang

Trích đoạn Bài phát biểu tại Pháo đài Đỏ, Delhi, vào Ngày Độc lập, 15 tháng 8 năm 1950. Băng A.I.R, N.M.M.L., Bản gốc bằng tiếng Hindi, được tái bản trong Tuyển tập Jawaharlal Nehru, Bộ thứ hai, Tập 15, Phần 1, tr.3-8

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ

Nguồn:
https://www.nationalheraldindia.com/india/august-15-1950-the-lesson-of-fearlessness

Bấm vào đây để đọc bản tiếng Anh của bài viết này/Click here to read the English version of this article

Bình luận của bạn