cis_banner_final_en.png
Truyền thông xã hội: Đấu trường mới của cuộc chiến văn hóa tại Ấn Độ

02/09/2020


Truyền thông xã hội: Đấu trường mới của cuộc chiến văn hóa tại Ấn Độ

Các công ty công nghệ lớn đang làm tạo nhiều nền tảng để phát tán những nội dung can thiệp vào nền dân chủ. Hãy quản lý tốt để họ làm việc có trách nhiệm.


Sự gia tăng nhanh chóng của các nền tảng truyền thông xã hội (mạng xã hội) như Facebook, Twitter và các nền tảng khác đang cho thấy rằng, truyền thông xã hội là một con dao hai lưỡi trong sự tồn vong của các nền dân chủ. Một mặt, truyền thông xã hội cho phép người sử dụng có quyền truy cập thông tin một cách dân chủ. Mặt khác, nó tập trung quyền lực thông tin vào tay một số ít các công ty tư nhân, một số ít tỷ phú làm chủ sở hữu mạng xã hội, và một số nhóm hoạt động trong lĩnh vực tư tưởng.
 
Hàng tỷ cư dân mạng trên khắp thế giới giờ đây cảm thấy được trao quyền vượt ra khỏi phạm vi quản lý thông tin theo kiểu truyền thống theo cách như các nhà báo và biên tập viên đang làm, để chủ động hơn trong việc tìm kiếm, lựa chọn nội dung. Người sử dụng truyền thông xã hội trở thành người sáng tạo và phổ biến nội dung, không chỉ là người tiêu dùng nội dung đó. Điều này càng được nhấn mạnh bởi các thuật toán trong nền tảng công nghệ cho người sử dụng nhìn thấy nhiều những nội dung tương tự như những gì họ đã thấy trên mạng xã hội, do đó, tạo ra nhiều nhóm có chung tư tưởng, suy nghĩ, mối quan tâm giống nhau.
 
Nhiều người đã ý thức rõ điều này. Tuy nhiên, những gì đáng quan tâm là trong giai đoạn tiếp theo của quá trình chuyển đổi đó, thông tin được tạo ra, phổ biến và tiêu thụ, và nó có tác động trực tiếp đến cách thức hoạt động của các nền dân chủ. Đang diễn ra một cuộc chiến tranh toàn cầu liên quan đến vai trò của truyền thông xã hội và quyền tự do ngôn luận. Cũng có thể coi đây là phần mở rộng của cuộc chiến văn hóa giữa cánh tả và cánh hữu.
 
Tại Ấn Độ, cuộc giao tranh mới ở giai đoạn ban đầu. Trong khi tại nhiều nơi khác, đáng chú ý nhất là tại Mỹ, cuộc chiến trên mạng xã hội đã tiến triển với cường độ cao hơn nhiều. Trong chính thể phân cực gay gắt tại Mỹ, tiền tuyến của cuộc chiến này là cuộc chiến giữa Twitter và Tổng thống Mỹ Donald Trump. Twitter đang tự tay gắn cờ để báo hiệu một số bài đăng trên mạng xã hội (tweet) của Tổng thống Mỹ là tin giả. Trong khi đó, Tổng thống Mỹ đưa ra những mệnh lệnh điều hành có khả năng làm thay đổi trách nhiệm của các nền tảng mạng xã hội, buộc những nền tảng phải chỉnh sửa nội dung. Điều này đáng để chúng ta cùng tìm hiểu.
 
Một trong những khía cạnh nổi bật nhất của các cuộc chiến tranh văn hóa của phương Tây là sự xói mòn quyền tự do ngôn luận, vốn từng là dấu ấn của các nền dân chủ hiện đại. Đặc biệt là từ đầu thế kỷ XX, các phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ, do Chánh án tối cao, Ngài Oliver Wendell Holmes huyền thoại, giải thích cho Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Mỹ, đã thiết lập ra những cơ sở lý luận cơ bản mà ngày nay được coi là tiêu chuẩn vàng của quyền tự do ngôn luận.
 
Những cuộc đấu tranh đòi quyền tự do ngôn luận đó đã thúc đẩy nhiều quyền tự do hơn, thậm chí cho phép nhiều người nói và viết ra những điều gây khó chịu cho người khác. Tuy nhiên, sự gia tăng của các cuộc chiến tranh văn hóa của phương Tây trong thế kỷ này đã khiến xu hướng đó bị đảo ngược. Việc hạn chế ngôn ngữ gây thù hận (hate speech) đã được chấp nhận và thực hành rộng rãi. Tuy nhiên, sau đó, đã có hiện tượng nhiều nhà hoạt động tự cho là tỉnh táo, khôn ngoan, đã không ngừng ra sức hạn chế những người khác thực hành phát ngôn. Sự can thiệp này chủ yếu dựa trên cơ sở xem xét phát ngôn có đúng đắn về mặt chính trị hay không.
 
Biểu hiện rõ ràng nhất của vấn đề này là có sự chuyển đổi từ việc phản đối chính quyền can thiệp xóa bỏ một số phát ngôn sang tập trung vào việc thúc đẩy truyền thông, và đặc biệt là truyền thông xã hội, áp đặt các biện pháp hạn chế phát ngôn không chính xác về mặt chính trị.

Điều trớ trêu trong hoạt động kiềm chế phát ngôn mới này là nó đang được ủng hộ bởi những người tự xưng là có tư tưởng tự do. Tất nhiên, họ không theo triết lý tự do cổ điển, mà thay vào đó, họ vận dụng tư duy của tư tưởng tự do cực tả của chủ nghĩa tự do mới hiện nay. Điều này có thể quan sát rõ trên khắp thế giới. Ví dụ, tại Mỹ, một bài báo nghiên cứu đã phải rút khỏi tạp chí khi nó bị cáo buộc là có mâu thuẫn với quan niệm của những người theo chủ nghĩa chú ý thái quá đến chủng tộc, hay một biên tập viên cao cấp, gạo cội của tờ Thời báo New York cũng bị sa thải vì cho xuất bản các ý kiến thể hiện quan điểm trung hữu. Ở Ấn Độ, một số tác giả tự cho mình là “tự do” đã ngăn chặn việc xuất bản một cuốn sách nói không đúng ý của họ về những cuộc bạo loạn ở Delhi cuối năm 2019.
 
Những tư tưởng cực tả như vậy hiện đã phần nào thể hiện cách hoạt động của các công ty công nghệ lớn. Điều đó không có gì ngạc nhiên nếu chúng ta xem xét sở thích tuyển dụng nhân viên có tư tưởng “tự do” và “phá cách” của những công ty trong Thung lũng Silicon. Sách và bài báo của các tác giả bảo thủ như Douglas Murray, và các nhà báo chuyên về kinh tế như George Anders đã cho thấy dữ liệu rõ ràng về chính sách, thực tiễn và con số thống kê trong tuyển dụng, để khẳng định sự thống trị của phe cánh tả trong số những người làm truyền thông xã hội. Do đó, không thể tránh khỏi xu hướng là những người này sẽ đẩy các nền tảng truyền thông xã hội đến việc áp dụng các chính sách cánh tả, phi tự do.
 
Sự mâu thuẫn trong các chính sách thể hiện ở chỗ các nền tảng truyền thông xã hội áp dụng các tiêu chuẩn một cách có chọn lọc. Chẳng hạn như Twitter bị cáo buộc là đạo đức giả vì không gắn cờ hoặc không ẩn dòng nội dung (tweet) có tính chất khiêu chiến của một nhà lãnh đạo Tây Á.

Chính sách của Tổng thống Mỹ Trump ảnh hưởng trực tiếp đến truyền thông xã hội. Theo luật pháp Mỹ, truyền thông xã hội không chịu trách nhiệm về mặt pháp lý với nội dung đăng tải trên đó. Ví dụ như, mạng xã hội không chịu trách nhiệm về tội phỉ báng, trong khi báo chí truyền thống phải chịu trách nhiệm đó. Lý do là truyền thông xã hội chỉ đơn giản là nền tảng cho ý kiến của người khác và không chỉnh sửa hoặc can thiệp vào ý kiến đó đó. Nhưng giờ đây, với việc truyền thông xã hội áp dụng các kỹ thuật như gắn cờ, cấm, ẩn hoặc xóa các bài đăng và khóa tài khoản, Tổng thống Mỹ đang có xu hướng áp dụng chính sách của báo chí truyền thống lên truyền thông xã hội.
 
Một cuộc chiến khác đang diễn ra gay gắt khi những nền tảng truyền thông xã hội lạm dụng quyền lực to lớn bằng cách tìm kiếm tin tức từ các công ty báo chí truyền thông mà không trả tiền, sau đó phát tán trên mạng xã hội và thu lợi ích. Tuy quá trình tranh luận pháp lý vẫn diễn ra gay gắt, Úc có khả năng trở thành quốc gia đầu tiên buộc Google phải trả tiền cho việc hiển thị nội dung báo chí.
 
Những trận chiến văn hóa truyền thông dạng này có liên quan đến Ấn Độ, quốc gia vừa là nền dân chủ lớn nhất thế giới, vừa là một trong những quốc gia có nhiều người sử dụng mạng xã hội nhất, và nhiều nền tảng mạng xã hội nhất. Một số cuộc chiến dạng này đã bắt đầu ở Ấn Độ, chẳng hạn như Ấn Độ cũng bắt đầu xuất hiện những vụ việc phe cánh tả gây áp lực lên Facebook để hạn chế các bài đăng của phe cánh hữu, như tại phương Tây. Đã đến lúc chúng ta nên thảo luận về việc Ấn Độ cần phản ứng như thế nào về vấn đề này.

Tác giả: Baijayant ‘Jay’ Panda, Phó Chủ tịch Đảng Bharatiya Janata (BJP), và là cựu nghị sĩ Quốc hội Ấn Độ.

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
 
Nguồn: https://www.hindustantimes.com/analysis/social-media-the-new-theatre-of-india-s-culture-wars/story-ybjwIGxW1kNZ3TTJFN5uUM.html

Bấm vào đây để đọc bản tiếng Anh của bài viết này/Click here to read the English version of this article

Bình luận của bạn