cis_banner_final_en.png
Chính sách Giáo dục Quốc gia 2020: Chính sách cho thời đại mới của Ấn Độ

07/09/2020


Chính sách Giáo dục Quốc gia 2020: Chính sách cho thời đại mới của Ấn Độ

Chính sách giáo dục mới thể hiện tầm nhìn đáng trân trọng, nhưng hiệu lực của chính sách mới sẽ phụ thuộc vào việc liệu nó có thể tích hợp hiệu quả với các sáng kiến chính sách khác của Chính phủ Ấn Độ hay không.


Ấn Độ đã đưa ra Chính sách Giáo dục Quốc gia (NEP) 2020 vào tháng 8/2020, với tầm nhìn rộng và định hướng rõ ràng của Chính phủ Narendra Modi để tiến hành những cải cách giáo dục. Chính sách mới đã được mong đợi từ rất lâu, và đây là chính sách giáo dục sửa đổi lần thứ ba của Ấn Độ; lần sửa đổi chính sách giáo dục gần đây nhất là vào năm 1992. Chính sách NEP đưa ra nhiều thay đổi và là một tài liệu rất tiến bộ về tổng thể phát triển giáo dục trong sự tương quan với bối cảnh kinh tế xã hội hiện tại và viễn cảnh có nhiều thay đổi trong tương lai. Giáo dục dành cho một thế hệ người học mới nhất thiết phải tính tới quá trình phi vật chất hóa và số hóa ngày càng tăng của các nền kinh tế, đòi hỏi người lao động phải có bộ năng lực hoàn toàn mới để có thể theo kịp yêu cầu của xã hội. Đây là một yêu cầu cấp bách, nhất là khi xu hướng số hóa và tự động hóa đang được đẩy nhanh do đại dịch. NEP đã nhận thức rõ bối cảnh này, nhưng nó sẽ được triển khai ra sao để chuẩn bị cho lực lượng lao động trong tương lai của Ấn Độ trong một nền kinh tế mới?

Trong tương lai, các ngành nghề sẽ trở nên rất khác biệt so với ngày nay, và thay đổi nhanh chóng hơn nhiều so với hiện nay, với nền kinh tế gig (kinh tế chia sẻ, làm việc bán thời gian và tạm thời) lớn hơn nhiều. Do đó, cần có lực lượng lao động nhanh nhậy, có thể nhanh chóng thích ứng với các yêu cầu thay đổi về lực lượng lao động. NEP đã làm rất tốt khi nhận rõ sự thay đổi này và đặt sự linh hoạt vào trong những đặc tính cốt lõi của tầm nhìn giáo dục. Chính sách mới nhấn mạnh việc học là để hiểu khái niệm thay cho học thuộc lòng, và đồng thời nhấn mạnh vào các kỹ năng mềm như giao tiếp, lãnh đạo và làm việc nhóm. Những thách thức rất mới như xây dựng khả năng chống chịu với biến đổi khí hậu, đại dịch và các công nghệ mới có tính đột phá sẽ đòi hỏi một lực lượng lao động có các năng lực liên ngành. Do đó, NEP đã thể hiện tầm nhìn xa đáng khen ngợi trong việc tìm cách phá bỏ các ranh giới giữa các lĩnh vực đào tạo và khuyến khích đào tạo liên ngành, điều này sẽ cho kết quả là lực lượng lao động có ý thức toàn diện hơn.

Các điều kiện tiên quyết của tương tác kỹ thuật số
Chính sách mới đã tiếp thu nhiều ý kiến phản hồi liên quan đến công nghệ và giáo dục: thực tế là, công nghệ cho phép học tập một cách vượt trội, nhưng sử dụng nó hiệu quả cũng đòi hỏi kỹ năng kỹ thuật số và phải được giáo dục, hướng dẫn. Nhưng ngay cả khi công nhận điều này, NEP nghiêng nhiều hơn về khía cạnh hỗ trợ của công nghệ, mà không hoàn toàn tập trung vào nâng cao năng lực cần thiết để tương tác có ý nghĩa với công nghệ. NEP thiên nhiều về Công nghệ giáo dục (Edtech), và có nhiều ý tưởng như sử dụng phần mềm thích ứng để cung cấp các bài học phù hợp và linh hoạt
[1], học tập kết hợp và sử dụng phần mềm trí tuệ nhân tạo AI để theo dõi sự tiến bộ của học sinh. Đây là những ví dụ thú vị về công nghệ được triển khai đúng cách, không xa rời các nguyên tắc cơ bản của việc học và khai thác các khía cạnh chung của giáo dục. Ví dụ, việc hình thành ý tưởng của NETF (Diễn đàn Công nghệ Giáo dục Quốc gia) để góp ý về việc triển khai công nghệ nhằm cải thiện hiệu suất hệ thống của toàn bộ hệ thống giáo dục cũng rất hứa hẹn.

Tuy nhiên, chính sách này chưa đủ mạnh trong việc thúc đẩy năng lực công nghệ. Việc NEP tập trung vào việc thúc đẩy trí tuệ cảm xúc xã hội và khả năng đọc viết và làm toán cơ bản là một động thái tuyệt vời. Tuy nhiên, theo tiêu chuẩn thế giới, những kỹ năng nền tảng này cũng phải bao gồm cả kiến ​​thức kỹ thuật số. Trẻ em ngày nay bắt đầu tương tác với công nghệ ngay từ khi còn nhỏ và do đó, cần được dạy cách tương tác với công nghệ một cách đúng đắn và hiệu quả ngay từ khi bắt đầu đi học. Các quốc gia trên thế giới hiện đã đưa yếu tố công nghệ vào chương trình giảng dạy ở lớp đầu tiên của bậc tiểu học. Ví dụ: Vương quốc Anh và Thụy Điển dạy các nguyên tắc lập trình máy tính cho trẻ em từ năm tuổi. Sáng kiến ​“Khoa học máy tính cho tất cả mọi người” của Tổng thống Obama tập trung vào việc dạy kỹ năng mã hóa và lập trình cho trẻ em từ mẫu giáo trở đi. Trong khi đó, NEP quy định chỉ dạy mã hóa ở giai đoạn trung học, tức là lớp 6-8.

Trong tương lai, công việc đòi hỏi người lao động không chỉ biết cách sử dụng công nghệ. Trẻ em hiện nay cần phải tiến một bước xa hơn, phải hiểu cách công nghệ được tạo ra và thiết kế như thế nào, ở mức độ rất trực quan. NEP đề cập sự cần thiết của tư duy toán học ở cấp độ cơ bản, nhưng không đưa ra khái niệm về việc tích hợp các kỹ năng kỹ thuật số vào chương trình giảng dạy chính. Trình độ tin học và lập trình có thể được tích hợp vào chương trình giảng dạy từ rất sớm, thậm chí có thể được sử dụng để kể chuyện và trò chơi để tăng tính hấp dẫn. Không thể ước tính hết những lợi ích của việc bắt đầu sớm: Chương trình Đánh giá Học sinh Quốc tế (PISA) nhận thấy rằng, các nền kinh tế như Hàn Quốc và Singapore có khả năng phân tích văn bản kỹ thuật số tốt hơn nhiều so với các nước phát triển khác, vì học sinh của họ có kinh nghiệm trong kỹ thuật duyệt thông tin và do đó, học sinh có kỹ năng tốt hơn đáng kể trong việc duyệt web để hoàn thành nhiệm vụ. Những khác biệt dù nhỏ cuối cùng tạo nên một lợi thế cạnh tranh đáng kể.

Vấn đề ngôn ngữ dạy học
Phần lớn các cuộc tranh luận xung quanh NEP xoay quanh vấn đề sử dụng ngôn ngữ địa phương trong dạy học. Chính sách mới khuyến khích sử dụng ngôn ngữ của khu vực làm phương tiện giảng dạy cho đến cấp trung học tại những nơi có thể áo dụng. Không đi quá sâu vào tranh luận trong vấn đề này, nhưng nếu xem xét vấn đề dưới góc độ nhu cầu của nền kinh tế kỹ thuật số, thì chính sách này có thể là một động thái tạo ra những thay đổi tốt đẹp. Các ngôn ngữ địa phương của Ấn Độ không nằm trong số các ngôn ngữ hàng đầu được sử dụng trên Internet và hầu hết đều không phổ biến trên không gian mạng. Điều này đã ảnh hưởng đến việc truy cập Internet của hàng triệu người dùng Ấn Độ. Tổ chức Tiếng nói cho những thay đổi chính trị (FICCI) ước tính, nếu có nhiều nội dung trực tuyến bằng các ngôn ngữ địa phương của Ấn Độ, thì sẽ có thêm khoảng 200 triệu người Ấn Độ có thể sử dụng nội dung kỹ thuật số. Hiện nay, trên mạng mới chỉ có một số ngôn ngữ phổ biến, làm hạn chế khả năng trình bày, hạn chế quyền sử dụng mạng của những người nói ngôn ngữ ít phổ biến, do đó, không gian mạng không phản ánh đầy đủ thực tế cuộc sống của họ, tạo ra khoảng trống trong việc sản xuất thông tin về các khu vực địa lý và văn hóa nhất định.
 
Nghiên cứu chỉ ra rằng, những người đa ngôn ngữ đóng góp đáng kể vào việc đa dạng hóa nội dung kỹ thuật số. NEP tập trung vào việc thúc đẩy đa ngôn ngữ và khôi phục khả năng thông thạo ngôn ngữ địa phương, có thể giúp tạo ra một lực lượng lao động đa ngôn ngữ. Tuy nhiên, để thành công trong quảng bá các ngôn ngữ địa phương, cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa để tạo ra thị trường và nhu cầu đối với các ngôn ngữ này. Ngoài ra, việc chú trọng đến ngôn ngữ địa phương không được gây bất lợi cho việc học ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh. Cần thông thạo tiếng Anh để tham gia vào các mạng lưới toàn cầu - và tiếng Anh vẫn là ngôn ngữ của Internet. Tiếng Anh quyết định quyền truy cập nội dung trên không gian mạng: một tìm kiếm trên Google bằng tiếng Anh mang lại nhiều kết quả hơn khoảng 5 lần so với một tìm kiếm với từ khóa tương ứng bằng tiếng Ả Rập. Tiếng Anh còn là ngôn ngữ của lập trình, ít nhất là cho đến hiện nay, và do đó, để hiểu các sáng tạo công nghệ và truyền thống cần có tiếng Anh, đặc biệt là đối với phần lớn trẻ em sinh ra và lớn lên trong cộng đồng không nói tiếng Anh.

Sự thiếu hụt kỹ năng kỹ thuật số có khả năng làm trầm trọng thêm tình trạng bất bình đẳng đang gia tăng. NEP đã nhận ra sự cần thiết phải có kỹ năng kỹ thuật số và đưa ra nhiều điều khoản trong chính sách để giải quyết sự bất bình đẳng hiện nay. Tuy nhiên, còn cần nhiều nỗ lực bền vững để đảm bảo rằng, quá trình chuyển đổi kỹ thuật số của Ấn Độ không khiến một số nhóm người bị tụt hậu. Hệ thống giáo dục cần khuyến khích phụ nữ tham gia những lĩnh vực khoa học tự nhiên (STEM). Nghiên cứu cho thấy rằng, phụ nữ thường tỏ ra bất an khi tham gia lĩnh vực này. Ngoài ra, vì sự phân biệt đối xử có xu hướng xâm nhập vào công nghệ, trong hệ thống giáo trình sẽ cần lưu ý tới sự nhạy cảm giới, chủng tộc, và đạo đức (NEP cũng đã khuyến nghị vấn đề này). Để tạo công bằng trong việc sử dụng công cụ kỹ thuật số, chính sách cần thúc đẩy việc tiếp cận kỹ thuật số và tạo cơ sở hạ tầng kỹ thuật số nền tảng. Tỷ lệ sử dụng Internet của Ấn Độ hiện là 40,6% dân số. Một tỷ lệ lớn trẻ em không có máy tính tại gia đình và sẽ phụ thuộc vào các phòng máy tính ở trường, do đó, các trường phải được cung cấp đầy đủ máy tính, nếu không, sự bất bình đẳng trong hạ tầng kỹ thuật số sẽ làm trầm trọng thêm sự bất bình đẳng nói chung.

Kết luận
Chính sách giáo dục mới thể hiện tầm nhìn đáng trân trọng, nhưng hiệu lực của chính sách mới sẽ phụ thuộc vào việc liệu nó có thể tích hợp hiệu quả với các sáng kiến chính sách khác của Chính phủ Ấn Độ hay không, ví dụ chính sách Ấn Độ Kỹ thuật số, Kỹ năng lao động, và chính sách Công nghiệp mới. Ví dụ: sự liên kết giữa các chính sách sẽ đảm bảo rằng, chính sách giáo dục có thể tận dụng bài học kinh nghiệm của chính sách Kỹ năng lao động (Skill India) trong việc tương tác năng động hơn với khu vực tư nhân để định hình các chương trình giáo dục nghề nghiệp thành công. Cần tăng cường việc ra quyết định dựa trên bằng chứng để thích ứng với sự thay đổi và những đứt gãy đang nhiều lên nhanh chóng. NEP đã khuyến khích việc đánh giá theo thời gian thực và khung giám sát tham vấn. Điều này sẽ cho phép hệ thống giáo dục liên tục tự cải cách, thay vì chờ đợi một chính sách giáo dục mới hơn 10 năm mới ban hành một lần để thay đổi chương trình giảng dạy. Riêng đặc điểm này đã là một thành tựu đáng kể của chính sách giáo dục mới.

Tác giả: Sangeet Jain, nghiên cứu viên Quỹ các nhà quan sát (ORF), Ấn Độ.

 
Trung tâm Nghiên cứu Ấn Độ
 
Nguồn: https://www.orfonline.org/expert-speak/national-education-policy-2020-policy-times
 
[1] Ấn Độ giới thiệu phần mềm học tập thích ứng Mindspark ở một số trường công lập. Đây là một sáng kiến mang lại thành công lớn, giúp cải thiện 38% điểm số chỉ trong vài tháng, có thể mở rộng quy mô với chi phí chỉ khoảng 200 rupee (tương đương 60 nghìn đồng)/học sinh mỗi năm.

Bấm vào đây để đọc bản tiếng Anh của bài viết này/Click here to read the English version of this article

Bình luận của bạn