Kinh tế Ấn Độ: Duy trì đà tăng trưởng cho năm 2026
Tăng trưởng GDP Ấn Độ đạt gần 7% năm 2025 phản ánh tiêu dùng nội sinh và chi tiêu công mạnh, cùng chính sách tiền tệ nới lỏng. Tuy nhiên, độ bền vững của đà này sẽ tùy thuộc vào hiện đại hóa hạ tầng, chuyển dịch cơ cấu, an ninh năng lượng và khả năng tích hợp vào chuỗi giá trị toàn cầu.
Ấn Độ kết thúc năm 2025 với nhịp tăng trưởng ấn tượng so với bối cảnh toàn cầu trì trệ: các ước tính chính thức và sơ bộ cho thấy GDP thực tế của năm tài khóa 2025 - 2026 tăng khoảng 7–7.4%, với khu vực dịch vụ và sản xuất là những đầu máy chính. Đây là một dấu hiệu cho thấy mô hình tăng trưởng của Ấn Độ trong những năm gần đây có nhiều yếu tố nội sinh vững chắc, đặc biệt là tiêu dùng khu vực nông thôn và chi tiêu công mở rộng chứ không hoàn toàn dựa vào cú huých ngoại lực dễ biến động.
Chính sách tiền tệ có vai trò thúc đẩy tiêu dùng và đầu tư: Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) đã chủ động hạ lãi suất trong năm 2025 và giữ mặt bằng lãi suất tương đối thấp nhằm ổn định giá cả và khuyến khích chi tiêu. Hành động này giúp giảm chi phí vốn cho doanh nghiệp và hộ gia đình, tạo điều kiện cho hoạt động tín dụng và tiêu dùng phục hồi. Tuy nhiên, việc nới lỏng phải cân bằng giữa kích thích tăng trưởng và rủi ro gia tăng nợ, nhất là nếu nợ danh nghĩa tiếp tục tăng nhanh.
Về thương mại, bất chấp căng thẳng địa chính trị và rào cản thuế quan ở một số thị trường, xuất khẩu Ấn Độ vẫn giữ được đà tăng: nhóm hàng điện tử, dược phẩm và các sản phẩm chế biến thực phẩm truyền thống (trà, cà phê, gia vị) có đóng góp tích cực, đồng thời việc đa dạng hóa thị trường sang châu Á và các đối tác khác phần nào bù đắp cho cú sốc chính sách từ một vài đối tác lớn. Sự điều chỉnh tỷ giá (rupee suy yếu) cũng giúp phần nào cải thiện tính cạnh tranh bên ngoài. Tuy nhiên, điều đáng lưu ý là tỷ lệ tham gia chuỗi giá trị toàn cầu của Ấn Độ vẫn còn hạn chế, với tỷ trọng sản xuất trong GDP chưa hồi phục về mức mục tiêu của chính phủ.
Hiện đại hóa hạ tầng và số hóa: Giảm chi phí giao dịch thông qua số hóa dịch vụ công và tài chính sẽ mở rộng quy mô thị trường nội địa và nâng cao năng suất. Đầu tư công vào cơ sở hạ tầng truyền thống và hạ tầng số (băng thông rộng, thanh toán điện tử, cơ sở dữ liệu quản lý) là nhân tố then chốt để duy trì cầu nội địa và thu hút đầu tư tư nhân.
Cải cách cấu trúc để gắn kết vào chuỗi giá trị: Sự phục hồi ngành sản xuất còn chậm; tỷ trọng sản xuất trong GDP thấp hơn mục tiêu “Make in India”. Thỏa thuận thương mại gần đây với Anh và Liên minh châu Âu tạo cơ hội mở rộng xuất khẩu và tiếp nhận công nghệ, nhưng để tận dụng cần có chính sách công nghiệp mục tiêu: đầu tư có trọng tâm vào năng lượng, quốc phòng, điện tử và dược phẩm, cùng với cải cách quy định để giảm chi phí tuân thủ cho doanh nghiệp.
Chuyển dịch năng lượng thực tế: Ấn Độ có lợi thế cạnh tranh lớn trong năng lượng tái tạo, nhưng nền kinh tế số và công nghiệp hiện đại đòi hỏi nguồn điện ổn định và giá rẻ. Việc đa dạng hóa năng lượng (bao gồm cả hạt nhân và nhiên liệu hóa thạch trong giai đoạn chuyển đổi) là cần thiết để tránh gián đoạn cung ứng làm suy giảm năng lực sản xuất và cạnh tranh chi phí.
Giảm nghèo và tận dụng “dividend” dân số: Dân số trong độ tuổi lao động tăng là cơ hội nhưng cũng là rủi ro nếu lực lượng này không được trang bị kỹ năng phù hợp. Nông nghiệp ngày càng ít hấp thụ lao động; đô thị hóa và việc làm phi chính thức gia tăng. Chính sách cần tập trung vào giáo dục kỹ năng, tạo việc làm chính thức và khuyến khích tham gia lực lượng lao động của phụ nữ để biến áp lực dân số thành động lực tăng trưởng và giảm nghèo bền vững.
Một rủi ro trực tiếp là mức nợ tăng - tỷ lệ nợ hộ gia đình và nợ chính phủ đang có xu hướng tăng, dù phần lớn là bằng rupee và nội địa. Phần nợ nước ngoài bằng dollar còn tương đối thấp nhưng nếu mở rộng nhanh chóng sẽ tạo áp lực lên cán cân thanh toán trong trường hợp điều kiện tài trợ quốc tế xấu đi. RBI vẫn còn dư địa chính sách qua điều tiết cung tiền và quản lý rủi ro hệ thống, nhưng chính sách tài khóa phải kết hợp chặt chẽ để tránh mất cân đối.
Các biện pháp thuế và tiêu dùng của chính phủ (tăng ngưỡng chịu thuế thu nhập cá nhân, giảm thuế GST cho nhiều mặt hàng tiêu dùng) đã thúc đẩy cầu ngắn hạn nhưng đặt ra câu hỏi về tiến trình củng cố tài khóa trung hạn. Việc cân bằng giữa kích thích để củng cố tăng trưởng và kỷ luật tài khóa là bài toán chính sách quan trọng trong năm tới.
Đà tăng trưởng của Ấn Độ năm 2025 có nhiều nền tảng nội sinh đáng khích lệ - tiêu dùng khu vực nông thôn, chi tiêu công, số hóa và một số ngành xuất khẩu tri thức. Tuy nhiên, để biến tốc độ tăng trưởng hiện tại thành tăng trưởng bền vững trong thập niên tới, Ấn Độ cần tiếp tục hiện đại hóa hạ tầng, thúc đẩy sản xuất có giá trị gia tăng, đảm bảo an ninh năng lượng trong quá trình chuyển đổi và triển khai chính sách xã hội-công nghiệp nhằm giảm nghèo và nâng cao kỹ năng người lao động. Những bước đi này sẽ quyết định liệu nước này có thể duy trì vị thế là một trong những động lực tăng trưởng chủ chốt của nền kinh tế thế giới hay không.
- Share
- Copy
- Comment( 0 )
Cùng chuyên mục