Định vị New Zealand: Mỏ neo mới trong bàn cờ địa chính trị "Hành động phía Đông" của Ấn Độ
Chuyến thăm lịch sử của Thủ tướng Narendra Modi tới New Zealand đánh dấu bước ngoặt lớn, tái định vị Wellington trong chính sách "Hành động phía Đông" của Ấn Độ, đồng thời thúc đẩy mạng lưới liên kết giữa các cường quốc tầm trung tại khu vực.
Chuyến thăm chính thức New Zealand của Thủ tướng Narendra Modi vào tháng 7/2026 không chỉ chấm dứt cơn khát ngoại giao cấp cao kéo dài 40 năm kể từ thời cựu Thủ tướng Rajiv Gandhi, mà còn tái khẳng định cấu trúc quan hệ quốc tế đang xoay trục mạnh mẽ tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Việc hai nước nhanh chóng nâng cấp quan hệ lên Đối tác Chiến lược thông qua tuyên bố “Lộ trình đến năm 2030” (India-New Zealand Strategic Partnership: Roadmap to 2030) chỉ sau hai chuyến thăm song phương dồn dập của các nhà lãnh đạo thể hiện rõ tính cấp thiết mang tính thời điểm. Đây là nỗ lực thực chất nhằm thu hẹp các khoảng cách kinh tế và chiến lược vốn bị bỏ ngỏ từ lâu.
Trước hết, động lực kinh tế là chất xúc tác cốt lõi để hai bên tái gắn kết. Mặc dù kim ngạch thương mại song phương hiện tại còn khá khiêm tốn ở mức 2,4 tỷ USD, Hiệp định Thương mại Tự do (FTA) ký kết vào tháng 4/2026 (hiện đang chờ phê chuẩn) được kỳ vọng sẽ giải phóng các tiềm năng to lớn. Cam kết đầu tư trị giá 20 tỷ USD trong vòng 15 năm của New Zealand vào Ấn Độ là minh chứng cho thấy Wellington đánh giá cao sức nặng kinh tế của New Delhi. Tuy nhiên, thách thức nội tại vẫn hiện hữu khi Ấn Độ tiếp tục bảo hộ nghiêm ngặt ngành sữa để bảo vệ nông dân nhỏ lẻ, trong khi New Zealand phải đối mặt với các cuộc tranh luận gay gắt trong nước về việc mở đường cho 5.000 lao động lành nghề Ấn Độ nhập cư mỗi năm.
Để vượt qua những lực cản này, ngoại giao nhân dân và kiều bào đã được New Delhi sử dụng như một công cụ chính sách sắc bén. Với khoảng 300.000 người gốc Ấn sinh sống tại New Zealand, cộng đồng này có vai trò chính trị ngày càng lớn nhờ tính đa văn hóa của thể chế Wellington. Chuyến thăm của ông Modi đã trực tiếp xoa dịu những căng thẳng sắc tộc và chính sách nhập cư nhạy cảm gần đây. Đồng thời, các hoạt động ngoại giao thể thao thông qua lễ kỷ niệm “100 năm đoàn kết qua thể thao” (100 Years of Unity Through Sport) đã khéo léo bồi đắp lòng tin và tạo dựng nền tảng xã hội bền vững cho các thỏa thuận cấp cao.
Về mặt địa chiến lược, sự kiện này đánh dấu cột mốc 12 năm triển khai chính sách "Hành động phía Đông" của Ấn Độ. Dù New Zealand về lý thuyết luôn nằm trong tầm nhìn hướng Đông của New Delhi, quốc gia này trước đây vẫn bị xem là "mảnh ghép lỏng lẻo" do thiếu vắng các cam kết ngoại giao liên tục. Trong khi Ấn Độ đã xây dựng được mối quan hệ chặt chẽ với Australia và các đảo quốc Thái Bình Dương, việc thiếu hụt một mỏ neo chiến lược tại Wellington khiến cấu trúc an ninh Nam Thái Bình Dương của New Delhi chưa thể hoàn thiện. Do đó, việc kéo New Zealand vào quỹ đạo địa chính trị rộng lớn hơn của khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương là bước đi logic của Ấn Độ nhằm xây dựng mạng lưới các quốc gia dân chủ đồng chí hướng.
Quan trọng hơn cả, động lực thúc đẩy sự xích lại gần nhau này xuất phát từ sự biến động của trật tự thế giới. Sự hoài nghi về độ tin cậy trong các cam kết an ninh của Mỹ dưới tác động của sự khó đoán của chính quyền Washington đã buộc các cường quốc tầm trung phải tự tìm kiếm các cơ chế phòng ngừa rủi ro mới. Trong một bối cảnh mà vai trò trung tâm của Mỹ dần suy giảm, Ấn Độ đang tích cực định hình lại cách tiếp cận khu vực, đề cao vai trò chủ động của các quốc gia chịu ảnh hưởng trực tiếp thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào chiếc ô an ninh phương Tây.
Tóm lại, chuyến thăm lịch sử của ông Modi mang cả tầm vóc song phương lẫn khu vực sâu sắc. Tuy nhiên, để những cam kết này không chỉ dừng lại ở các tuyên bố mang tính thời điểm, hai nước cần chuyển hóa các thỏa thuận thành hành động thực chất thông qua sự phối hợp thể chế chặt chẽ. Wellington có thể học hỏi mô hình quản lý khủng hoảng di cư của Australia để cân bằng lợi ích trong nước khi mở rộng hợp tác với Ấn Độ. Hai bên có đủ động lực thực tế để duy trì đà tiến, và chắc chắn, thế giới không nên phải đợi thêm 40 năm nữa để chứng kiến một dấu mốc tương tự.
- Share
- Copy
- Comment( 0 )
Cùng chuyên mục